Để xem thêm các nghiên cứu kinh thánh bằng tiếng Việt,
 bấm vào đây.

41. Jesus Appears to Mary and the Disciples

41. Chúa Giêsu Hiện ra với Mẹ Ma-ri-a và các môn đệ

Vào đêm thứ Bảy khi mặt trời lặn và hai ngôi sao đầu tiên xuất hiện trên bầu trời, ngày Sa-bát đã kết thúc. Mác ghi lại rằng, ngay khi bóng tối buông xuống và ngày Sa-bát kết thúc, Ma-ri Ma-đơ-len và Ma-ri mẹ của Gia-ơ và Sa-lô-mê đã mua dược liệu để xức thêm vào thân thể của Chúa Giêsu (Mác 16: 1). Vì trời tối quá không thể làm gì được nên họ quyết định đi cùng nhau vào sáng hôm sau, ngày chủ nhật. Lu-ca nói với chúng ta rằng những người phụ nữ đã nhìn nơi Giô-sép thành A-ri-ma-thê và Ni-cô-đem chôn cất Chúa Giêsu (Lu-ca 23:55), không khỏi rơi lệ. Cả Giăng và Lu-ca đều viết rằng những người phụ nữ bắt đầu đến ngôi mộ từ rất sớm khi trời còn tối (Giăng 20: 1; Lu-ca 24: 1), và chỉ trên đường đi, họ mới tính đến những khó khăn khi vào trong ngôi mộ và di chuyển cánh cửa nặng cả tấn: "nói cùng nhau rằng: Ai sẽ lăn hòn đá lấp cửa mộ ra cho chúng ta?" (Mác 16: 3).

 

Tình yêu không bao giờ xem đó là khó khăn. Suy nghĩ duy nhất của họ là tôn vinh và bày tỏ tình yêu thương của họ đối với Đấng Christ bằng cách mang thêm dược liệu để thêm vào bảy mươi lăm pound gia vị của Ni-cô-đêm và Giô-sép. Khi họ đến gần ngôi mộ, Ma-thi-ơ viết rằng một trận động đất dữ dội đã xảy ra và một thiên sứ của Chúa ngự xuống, đi đến ngôi mộ, lăn hòn đá đi và ngồi trên đó (Ma-thi-ơ 28: 2). Những người lính La Mã canh gác ngôi mộ đã vô cùng kinh hãi trước sự xuất hiện của thiên thần, đến nỗi họ ngã xuống đất, run rẩy khi nhìn thấy và hành động như thể họ đã chết (Ma-thi-ơ 28: 4).

 

Lu-ca viết rằng, chỉ khi những người phụ nữ vào mộ và thấy xác Chúa Giêsu không có ở đó, thì sau đó các thiên sứ mới hiện ra:

 

2 Họ thấy hòn đá đã lăn ra khỏi cửa mồ; 3 nhưng bước vào, không thấy xác Đức Chúa Giêsu. 4 Đang khi không biết nghĩ làm sao, xảy có hai người nam mặt áo sáng như chớp, hiện ra trước mặt họ. 5 Họ đang thất kinh, úp mặt xuống đất; thì hai người ấy nói rằng: Sao các ngươi tìm người sống trong vòng kẻ chết? 6 Ngài không ở đây đâu, song Ngài đã sống lại! (Lu-ca 24:2-6).

 

Các thiên sứ nói với những người phụ nữ và hướng dẫn họ đi và báo tin vui cho các môn đồ rằng Chúa Giêsu đã sống lại từ cõi chết. Có thể có hai nhóm phụ nữ: “Ấy là Ma-ri Ma-đơ-len, Gian-nơ, và Ma-ri mẹ của Gia-cơ, cùng các đàn bà khác đi với họ đã rao truyền như vậy cho các sứ đồ” (Lu-ca 24:10 Phần tôi nhấn mạnh). Thật khó để tâm trí của chúng ta xung quanh việc Ma-ri vẫn nghĩ rằng ai đó đã đánh cắp thân xác của Chúa, nhưng, có thể, người đàn bà ấy đã rời đi ngay lập tức để nói với Giăng và Phi-e-rơ trước khi các thiên thần có cơ hội mô tả rằng Chúa Giêsu đã sống lại từ cõi chết.

 

Sứ đồ Giăng mô tả cách các môn đồ nhận được tin sáng hôm đó, tức là cách ông và Phi-e-rơ chạy đến ngôi mộ sau khi Ma-ri Ma-đơ-len xông vào phòng và nói với họ rằng có người đã đánh cắp thân xác của Chúa: “Vậy, người chạy tìm Si-môn Phi-e-rơ và môn đồ khác, là người Đức Chúa Giêsu yêu, mà nói rằng: Người ta đã dời Chúa khỏi mộ, chẳng hay để Ngài tại đâu!” (Giăng 20: 2).

 

Tại sao Giăng không đề cập đến bất kỳ người đàn bà nào khác vào buổi sáng phục sinh? Hầu hết các nhà bình luận tin rằng Giăng đã viết Phúc Âm của mình sau này khi còn sống và biết những gì các tác giả Phúc Âm khác đã viết. Có thể ông ta đã quyết định hoàn thành vào một số chi tiết và tập trung vào các khía cạnh cụ thể của sự sống lại bằng cách đưa ra lời chứng cá nhân về những gì đã xảy ra đối với một số cá nhân nhất định, chẳng hạn như Phi-e-rơ và Giăng (câu 1-10), Ma-ri Ma-đơ-len ( các câu 11-18), các môn đồ (câu 19-23) và Thô-mát (câu 24-29). Khi chúng ta đọc lời tường thuật của Giăng, ông tập trung vào những lời chứng và tương tác cá nhân với sự phục sinh của Chúa Giêsu.

 

Sau khi Giăng và Phi-e-rơ chạy đến ngôi mộ, Ma-ri có thể kiệt sức sau khi chạy, và người đàn bà ấy thậm chí có thể đã đi tìm những người khác với những tin tức. Sau khi lấy lại hơi thở, người đàn bà này vội vã quay trở lại ngôi mộ, cố gắng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nếu Ma-ri đã nghe thiên sứ báo tin mừng về việc Chúa Giêsu còn sống, chắc chắn người đàn bà không hiểu điều đó. Khi người đàn bà ấy trở lại ngôi mộ, Giăng và Phi-e-rơ đã rời đi (Giăng 20:10).

 

10 Đoạn, hai môn đồ trở về nhà mình. 11 Song Ma-ri đứng bên ngoài, gần mộ, mà khóc. Người vừa khóc, vừa cúi xuống dòm trong mộ, 12 thấy hai vị thiên sứ mặc áo trắng, một vị ngồi đằng đầu, một vị ngồi đằng chân, chỗ xác Đức Chúa Giêsu đã nằm. (Giăng 20:10-12).

 

Nhiều người trong chúng ta đã nghe tường thuật về sự sống lại rất nhiều lần và nó đã trở nên rất quen thuộc với chúng ta. Chúng ta khó hình dung buổi sáng phục sinh đầu tiên của các môn đồ sẽ như thế nào. Họ vẫn chưa hiểu khái niệm về sự phục sinh của Chúa Giêsu, mặc dù Chúa đã cố gắng thông báo cho họ biết trước điều gì sẽ xảy ra. Ma-ri Ma-đơ-len không thể chấp nhận ý nghĩ đó, có lẽ vì nó quá tuyệt vời để tin tưởng. Các nhà tâm lý học gọi trạng thái tâm trí này là Bất hòa nhận thức, một cảm giác khó chịu về tinh thần xảy ra khi niềm tin của anh em đi ngược lại với thông tin mới mà anh em nhận được. Làm sao Chúa Giêsu có thể sống lại khi người đàn bà này thấy rõ Ngài bị đóng đinh (Ma-thi-ơ 27:56). Làm thế nào một người có thể vượt qua cái chết? Ý nghĩ duy nhất của người đàn bà này là sự cấp bách phải tìm thấy thân xác Chúa của mình. Cơ thể không còn ở đó, và lời giải thích hợp lý duy nhất là thân thể đã bị đánh cắp khỏi lăng mộ!

 

Tại sao Ma-ri không bị sốc khi được các thiên thần nói chuyện? Tại sao Chúa Giêsu xuất hiện trước một người phụ nữ, Ma-ri Ma-đơ-len, lại cho người đàn bà này vinh dự là người đầu tiên chia sẻ tin mừng? Tại sao Đấng Christ không xuất hiện trước một người đàn ông?

 

Ma-ri Ma-đơ-len là một phụ nữ đã được Chúa Giêsu giải trừ bảy con quỷ (Mác 16: 9). Lòng biết ơn đối với sự giải cứu cho người đàn bà ấy kết hợp với tình yêu chân thành đối với ân điển, lòng thương xót và quyền năng mà Chúa Giêsu đã ban cho mình. Ai được tha thứ nhiều, được yêu thương nhiều. Đó là một ý tưởng đẹp khi Chúa đã hiện ra với một người phụ nữ từng chìm trong hố sâu của tội lỗi và sự độc ác, nay được thay đổi bởi ân điển và quyền năng của Chúa. “Đức Giê-hô-va ở gần những người có lòng đau thương, Và cứu kẻ nào có tâm hồn thống hối.” (Thi thiên 34:18). Ngoài đức tin về Chúa Kitô, tất cả các tôn giáo đều coi thường phụ nữ như những nhân chứng không có uy tín, nhưng với Chúa Giêsu thì không như vậy. Ngài nâng phụ nữ lên ngang hàng với con dân trong vương quốc của Đức Chúa Trời (Ga-la-ti 3:28).

 

Ma-ri Ma-đơ-len là hình ảnh của chính con người mà Chúa Kitô đã đến để cứu. Chúa Giêsu phán, “Chẳng phải kẻ mạnh khỏe cần thầy thuốc đâu, nhưng là kẻ có bịnh; ta chẳng phải đến gọi người công bình, nhưng gọi kẻ có tội.”(Mác 2:17). Đó là một kinh nghiệm đau thương đối với Ma-ri khi chứng kiến Chúa Giêsu bị đóng đinh (Mác 15:40), và chắc chắn nhiều nước mắt đã rơi vào cuối tuần đó. Trước ngôi mộ vào sáng hôm đó, cảm xúc của người đàn bà này đã tốt hơn trở lại. Giăng nói với chúng ta rằng người đàn bà ấy đứng bên ngoài ngôi mộ và khóc (Giăng 20: 2). Từ “khóc” này là từ tiếng Hy Lạp klaiõ, và nó biểu thị một tiếng than thở lớn hơn là một tiếng nức nở lặng lẽ. Khi người đàn bà nhìn vào bên trong lăng mộ, người này thấy hai thiên thần ngồi dưới chân và đầu đội khăn tang trống rỗng giống như cái kén. Những người lính La Mã đã biến mất vào thời điểm này, đã vô cùng kinh hãi khi nhìn thấy hai thiên thần, nhưng Ma-ri thì bị sốc và chỉ có một suy nghĩ trong đầu: "Chúa ở đâu?"

 

Chúa Giêsu đã tiết lộ chính Ngài cho Ma-ri Ma-đơ-len

 

Các thiên thần hỏi Ma-ri một câu:

 

13 Hai thiên sứ hỏi: Hỡi đàn bà kia, sao ngươi khóc? Người thưa rằng: Vì người ta đã dời Chúa tôi đi, không biết để Ngài ở đâu. 14 Vừa nói xong người xây lại thấy Đức Chúa Giêsu tại đó; nhưng chẳng biết ấy là Đức Chúa Giêsu. 15 Đức Chúa Giêsu hỏi người rằng: Hỡi đàn bà kia, sao ngươi khóc? Ngươi tìm ai? Người ngỡ rằng đó là kẻ làm vườn bèn nói rằng: Hỡi chúa, ví thật ngươi là kẻ đã đem Ngài đi, xin nói cho ta biết ngươi để Ngài đâu, thì ta sẽ đến mà lấy. 16 Đức Chúa Giêsu phán rằng: Hỡi Ma-ri, Ma-ri bèn xây lại, lấy tiếng Hê-bơ-rơ mà thưa rằng: Ra-bu-ni (nghĩa là “thầy”)! (Giăng 20:13-16).

 

Tại sao lúc đầu Ma-ri không nhận ra Đấng Christ? Anh em có nghĩ rằng đã có lúc Chúa đến với anh em nhưng dưới một hình thức khác không? Tại sao Chúa Giêsu giấu mình?

 

Có những lần Chúa cố tình giấu không cho mọi người biết Ngài là ai, chẳng hạn, trên con đường Em-ma-út trong Lu-ca 24. Không được nhận biết, Chúa Giêsu đã nói chuyện với hai môn đồ một lúc khi họ đi bộ. Khi hai môn đồ đến để rẽ khỏi con đường về phía Em-ma-út, Ngài như thể Ngài sẽ đi xa hơn. Chỉ tại sự khăng khăng của họ, Chúa Giêsu mới ở lại với họ. Khi ăn tối, Ngài cầm lấy bánh và bẻ ra, “ắt họ bèn mở ra, mà nhìn biết Ngài; song Ngài thoạt biến đi không thấy” (Lu-ca 24: 28-32). Chúng ta không còn đi bằng mắt nữa, nhưng bằng đức tin (2 Cô-rinh-tô 5: 7). Khi Chúa gặp các môn đồ khi họ đánh cá trên Biển Ga-li-lê, họ đã không nhận ra Ngài (Giăng 21: 4). Khi Đức Chúa Giêsu bảo họ quăng lưới ở mạn thuyền bên kia, và họ làm như vậy, thì lưới đầy cá của họ! Chỉ đến lúc đó, các môn đồ mới nhận ra đó là Chúa. Đừng giới hạn Chúa Giêsu trong tâm trí anh em bằng cách nghĩ rằng Ngài sẽ chỉ đến với anh em theo một cách nhất định. Hãy mở lòng đón nhận Chúa hiện ra theo bất cứ cách nào Ngài muốn xuất hiện.

 

Một số ý kiến cho rằng Ma-ri đã không nhận ra Ai đang nói chuyện với mình vì tiếng nức nở sâu và những giọt nước mắt che khuất tầm nhìn của người đàn bà này. Những người khác nói rằng, có thể, mặt trời mọc sau lưng Chúa Giêsu khiến người đàn bà khó nhìn thấy. Khi Ma-ri nói với Ngài Người mà mình nghĩ là người làm vườn, người đàn bà vẫn chưa cân nhắc xem mình sẽ làm gì với một người. Tất cả những gì người đàn bà này biết là bản thân mình muốn ở gần Người yêu thương của tâm hồn mình. Khi một người yêu mến Đức Chúa Trời có tinh thần yếu ớt, thì chỉ có sự hiện diện của Đấng Christ. Tình yêu sẽ tìm được lối đi.

 

Khi Chúa Giêsu nói tên của Ma-ri theo cách thân mật của Ngài, người đàn bà này đột nhiên nhận ra đó là ai. Con Chiên của Đức Chúa Trời biết tiếng Ngài (Giăng 10: 4). Người viết này đã biết một số người đã nghe thấy giọng nói của Đức Chúa Trời, nhưng mặc dù tôi chưa nghe rõ Ngài, nhưng một tín đồ trưởng thành sẽ biết được con người bên trong của mình khi Đức Chúa Trời nói với mình. Ma-ri biết Ngài qua giọng nói của Ngài. Giờ đây, những giọt nước mắt của người đàn bà này là những giọt nước mắt vui sướng! Thật tuyệt vời làm sao cho tất cả chúng ta, những người biết Chúa Giêsu Christ cuối cùng được nhìn lên Ngài Đấng mà chúng ta hằng ao ước được nhìn thấy trong tất cả vinh quang của Ngài và được nghe giọng nói rõ ràng của Ngài! Tôi tưởng tượng Ma-ri đang vòng tay quanh Ngài và ôm Ngài thật chặt với đầu trên ngực Ngài. Người đàn bà này sẽ không để Ngài đi lần nữa! Tôi tự hỏi cái ôm đó kéo dài bao lâu. Bây giờ Chúa Giêsu trao cho người đàn bà này một sứ mệnh:

 

17 Đức Chúa Giêsu phán rằng: Chớ rờ đến ta; vì ta chưa lên cùng Cha! Nhưng hãy đi đến cùng anh em ta, nói rằng ta lên cùng Cha ta và Cha các ngươi, cùng Đức Chúa Trời ta và Đức Chúa Trời các ngươi. 18 Ma-ri Ma-đơ-len đi rao bảo cho môn đồ rằng mình đã thấy Chúa, và Ngài đã phán cùng mình những điều đó. (Giăng 20:17-18).

 

Bản King James bằng tiếng Anh dịch Chúa Giêsu nói với Ma-ri, “Đừng chạm vào Ta,” nhưng điều này gây nhầm lẫn với những gì được nói bởi vì chỉ vài giờ sau vào buổi tối, Lu-ca đã viết rằng Chúa Giêsu hiện ra giữa họ và phán, “Hãy xem tay chân ta: thật chính ta. Hãy rờ đến ta, và hãy xem; thần thì không có thịt xương, mà các ngươi thấy ta có”(Lu-ca 24:39 Tôi nhấn mạnh). NASB và hầu hết các Kinh thánh cập nhật đều dịch Chúa Giêsu nói với Ma-ri rằng: “Đừng níu lấy ta,” hoặc đừng ôm lấy ta. Có thể là Ma-ri quá choáng ngợp khi nhìn thấy Chúa Giêsu đến nỗi người đàn bà này đã vòng tay ôm lấy Chúa Giêsu và không để Ngài đi. Tuy nhiên, Chúa Giêsu có một sứ mệnh cho người đàn bà này là báo tin mừng cho người khác. Đức Chúa Trời đã sử dụng người vĩ đại nhất trong số những tội nhân để trở thành người vĩ đại nhất trong những người truyền bá Phúc âm. Chúa rất vinh dự và tin tưởng người đàn bà này là người đầu tiên báo tin vui này cho các môn đồ. Chỉ trong một tích tắc ngắn ngủi, Ma-ri đã đi từ đau buồn đến vui sướng tột độ!

 

Nếu chúng ta xem xét các tường thuật khác về sự kiện này, có vẻ như mười một người không thể tin rằng Chúa Kitô đã sống lại. Lời nói của họ “cho lời ấy như là hư không” (Lu-ca 24:11). Có thể, họ cảm thấy Ma-ri bị ảo giác do trạng thái cảm xúc của bản thân. Đôi khi, khi chúng ta chia sẻ tin vui với người khác, chúng ta cần phải kiên trì, vì thông điệp không phải lúc nào cũng nhận được ngay lập tức. Hãy tin tưởng vào sự thật của thông điệp mà anh em mang theo và đừng nản lòng nếu anh em không nhận được phản hồi tích cực. Hãy để niềm vui và kinh nghiệm cá nhân của anh em về Đấng Christ làm chứng cho người khác, và để lại kết quả cho Chúa.

 

Sự hiện diện vật lý của Chúa Giêsu sẽ không rời khỏi họ trong bốn mươi ngày nữa, tức là bảy ngày trước khi Đức Thánh Linh giáng lâm vào ngày Lễ Ngũ Tuần. Trong khoảng thời gian đó, Chúa đã ban cho các môn đồ của Ngài nhiều bằng chứng thuyết phục rằng Ngài còn sống, và Ngài dạy họ về vương quốc của Đức Chúa Trời (Công vụ 1: 3). Sẽ có thời gian để Ma-ri và các môn đồ khác ở với Chúa Giêsu Christ trước sự đi lên trời của Ngài, nhưng hiện tại, có một tin vui để chia sẻ với những người khác. Chúng ta, cũng, phải thông báo tin tốt lành cho những người xung quanh. Ngài đã sống lại!

 

Khi Chúa Giêsu bảo Ma-ri đi nói với các môn đồ, Ngài đã gọi họ là gì, và mối quan hệ giữa Chúa Giêsu Christ hiện nay với họ có gì mới? (Giăng 20:17).

 

Qua cái chết chuộc tội của Đấng Christ trên thập tự giá, Đức Chúa Trời đã xé bỏ bức màn và mở đường cho chúng ta tận hưởng mối quan hệ với Ngài: chúng ta có thể gọi Ngài là Cha. Nếu chúng ta đã giao phó cuộc đời mình cho Ngài, thì chúng ta đang ở trong gia đình của Ngài! Giờ đây Chúa gọi chúng ta là anh em, tức là tất cả những người có mối quan hệ giao ước với Đức Chúa Trời qua huyết của Giao ước Mới. Tất cả chúng ta là dân ngoại đều được ghép vào Cây Ô-liu của đức tin (Rô-ma 11: 17-21). Không có hai nhà thờ, tức là một người ngoại và một người Do Thái. Không, những người ngoại đáp lại tin mừng của Tin Mừng đều là anh chị em trong đạo. Chỉ có một thân thể của Chúa Giêsu, tức là gồm tất cả các tín đồ. Chúng ta là anh chị em trong đức tin: “Lại nếu anh em thuộc về Đấng Christ, thì anh em là dòng dõi của Áp-ra-ham, tức là kẻ kế tự theo lời hứa” (Ga-la-ti 3:29).

 

Chúa Giêsu đã bày tỏ chính Ngài cho các môn đồ của Ngài

 

19 Buổi chiều nội ngày đó, là ngày thứ nhất trong tuần lễ, những cửa nơi các môn đồ ở đều đang đóng lại, vì sợ dân Giu-đa, Đức Chúa Giêsu đến đứng chính giữa các môn đồ mà phán rằng: Bình an cho các ngươi! 20 Nói đoạn, Ngài giơ tay và sườn mình cho môn đồ xem. Các môn đồ vừa thấy Chúa thì đầy sự mừng rỡ. 21 Ngài lại phán cùng môn đồ rằng: Bình an cho các ngươi! Cha đã sai ta thể nào, ta cũng sai các ngươi thể ấy. 22 Khi Ngài phán điều đó rồi, thì hà hơi trên môn đồ mà rằng: Hãy nhận lãnh Đức Thánh Linh. 23 Kẻ nào mà các ngươi tha tội cho, thì tội sẽ được tha; còn kẻ nào các ngươi cầm tội lại, thì sẽ bị cầm cho kẻ đó. (Giăng 20:19-23).

 

Vào buổi tối phục sinh đầu tiên đó, hai môn đồ gặp Chúa trên đường Em-ma-út trở về cùng các môn đồ tập hợp lại (Lu-ca 24:33). Giữa cuộc tụ họp đầy hào hứng với những cánh cửa bị khóa chặt, Chúa Giêsu xuất hiện ở giữa phòng. Anh em có thể tưởng tượng niềm vui của họ khi nhìn thấy Ngài không? Tâm trí của họ nói với họ rằng sự xuất hiện này của Chúa là không thể, nhưng Ngài ở đây, gần gũi và cá nhân. Sự thể hiện của Ngài ở giữa họ chứng tỏ rằng thân thể phục sinh mà chúng ta đón nhận khi Chúa Giêsu tái lâm khác với thân thể chúng ta hiện có. Chúa Giêsu có thể di chuyển vật lý từ nơi này sang nơi khác, tường và cửa không phải là rào cản. Tương tự như vậy, những thân xác mà chúng ta sẽ nhận được khi người chết sống lại sẽ có bậc cao hơn nhiều. Sứ đồ Phao-lô nói rằng thân thể mới của chúng ta sẽ “mà sống lại là không hay hư nát; đã gieo ra là nhục, mà sống lại là vinh; đã gieo ra là yếu, mà sống lại là mạnh; đã gieo ra là thể huyết khí, mà sống lại là thể thiêng liêng” (I Cô-rinh-tô 15: 42-44).

 

Sự phục sinh của Đấng Christ không chỉ là bằng chứng tốt nhất về sự bất tử mà còn chúng ta cũng không có bằng chứng chắc chắn nào về sự bất tử ngoài điều đó. Bản chất sự chết đã chết khi Đấng Christ sống lại. Đối với người tin Chúa, sự chết không còn là kẻ thù mà đã bị chinh phục tại thập tự giá của Chúa Giêsu. Sự phục sinh là bằng chứng cho các tín hữu rằng Đức Chúa Trời đã chấp nhận sự hy sinh của Đấng Christ thay cho những người được Ngài gọi (Hội thánh). Tất cả những ai tin cậy nơi công việc đã hoàn thành của Đấng Christ trên thập tự giá đều được hòa thuận với Cha.

 

37 Nhưng môn đồ đều sửng sốt rụng rời, tưởng thấy thần. 38 Ngài phán rằng: Sao các ngươi bối rối, và sao trong lòng các ngươi nghi làm vậy? 39 Hãy xem tay chân ta: thật chính ta. Hãy rờ đến ta, và hãy xem; thần thì không có thịt xương, mà các ngươi thấy ta có. 40 Đang phán vậy, Ngài giơ tay và chân ra cho xem. 41 Nhưng vì cớ môn đồ vui mừng nên chưa tin chắc, và lấy làm lạ, thì Ngài phán rằng: Ở đây các ngươi có gì ăn không? 42 Môn đồ dâng cho Ngài một miếng cá nướng. 43 Ngài nhận lấy mà ăn trước mặt môn đồ. (Lu-ca 24:37-43).

 

Trong đoạn Kinh Thánh trên, Lu-ca 24:38, Chúa Giêsu đối diện một cách yêu thương với họ bằng cách phán cùng rằng: “Sao các ngươi bối rối, và sao trong lòng các ngươi nghi làm vậy?” Anh em nghĩ những nghi ngờ nào sẽ làm phiền tâm trí họ? Tại sao Chúa Giêsu đã ăn chút gì đó trước mặt họ?

 

Để chứng minh rằng thân thể của Ngài là có thật và Ngài không phải là một bóng ma, Chúa Giêsu đã ăn trước mặt họ.

 

Chúa Giêsu tiết lộ chính Ngài cho Thô-ma

 

Giờ đây, Sứ đồ Giăng đưa ra một nhân chứng cuối cùng về sự phục sinh và chia sẻ câu chuyện của mình về việc tin rằng Chúa Giêsu còn sống.

 

24 Vả, lúc Đức Chúa Giêsu đến, thì Thô-ma, (tức Đi-đim), là một người trong mười hai sứ đồ, không có ở đó với các môn đồ. 25 Các môn đồ khác nói với người rằng: Chúng ta đã thấy Chúa. Nhưng người trả lời rằng: Nếu ta không thấy dấu đinh trong bàn tay Ngài, nếu ta không đặt ngón tay vào chỗ dấu đinh, và nếu ta không đặt bàn tay nơi sườn Ngài, thì ta không tin. 26 Cách tám ngày, các môn đồ lại nhóm nhau trong nhà, có Thô-ma ở với. Khi cửa đang đóng, Đức Chúa Giêsu đến, đứng chính giữa môn đồ mà phán rằng: Bình an cho các ngươi! 27 Đoạn, Ngài phán cùng Thô-ma rằng: Hãy đặt ngón tay ngươi vào đây, và xem bàn tay ta; cũng hãy giơ bàn tay ngươi ra và đặt vào sườn ta, chớ cứng lòng, song hãy tin! 28 Thô-ma thưa rằng: Lạy Chúa tôi và Đức Chúa Trời tôi! 29 Đức Chúa Giêsu phán: “Vì ngươi đã thấy ta, nên ngươi tin. Phước cho những kẻ chẳng từng thấy mà đã tin vậy” (Giăng 20:24-29).

 

Làm thế nào mà Thô-ma đã bỏ lỡ sự xuất hiện của Chúa Giêsu vào đêm đó? Trước khi phán xét ông ta một cách quá khắt khe, chúng ta hãy thừa nhận rằng mỗi người xử lý bi kịch và nỗi đau theo cách riêng của mình. Có lẽ, Thô-ma đã rút lui và tự cô lập mình bằng cách tìm kiếm sự cô độc thay vì sự tương giao. Ai cũng có lúc cần sự cô độc, nhưng khi một tín đồ xuống tinh thần, điều khôn ngoan là tìm sự đồng hành và khích lệ của những tín đồ khác. Khi tự cô lập mình, chúng ta không nhận thức được mình có thể dễ bị tổn thương như thế nào và có thể bỏ lỡ những phước lành nào. Thô-ma nghe các môn đồ khác nói về sự xuất hiện của Chúa Giêsu với sự phấn khích tột độ, nhưng Ngài không cho phép bản thân ông tin điều đó.

 

Chúa đã nhân từ biết bao đối với Thô-ma! Ngài đến gần và mời ông ta xem trước bằng chứng để ông ta tin tưởng! Điều thú vị cần lưu ý là, mặc dù Chúa không có ở đó khi Thô-ma được cho biết về chuyến thăm của Chúa Giêsu, nhưng Chúa đã lắng nghe sự từ chối việc tin của ông ta. Chúng ta nên nhớ rằng tất cả những gì thốt ra từ miệng của chúng ta đều được lắng nghe. Không có gì thoát khỏi sự chú ý của Đức Chúa Trời, và mọi lời nói và hành động vu vơ đều được ghi lại (Ma-thi-ơ 12:36).

 

Thô-ma chưa sẵn sàng bước đi bằng đức tin. Ông chỉ tin tưởng vào những gì ông ấy có thể nhìn thấy và trải nghiệm qua các giác quan của mình. Các môn đồ đang bước vào một mối quan hệ mới với Chúa Giêsu, mối quan hệ đòi hỏi họ phải bước đi bằng đức tin, chứ không phải bằng thị giác. Thô-ma muốn nhìn thấy và cảm nhận trước khi tin rằng Đấng Christ đã thực sự sống lại. Khi Chúa mời Thô-ma cảm nhận những vết đinh trên tay Ngài, ông đã khuỵu gối và nói: “Lạy Chúa và Đức Chúa Trời của con!”

 

Trước sự tín nhiệm của Thô-ma, ngay khi nhìn thấy Chúa Giêsu, ông đã không kìm lòng mà lập tức thờ phượng Ngài. Cuối cùng ông cũng bước vào phước hạnh và niềm vui mà các môn đồ khác đã trải qua. Không phải tất cả các tín đồ sẽ có bằng chứng cho các giác quan của họ. Giống như Thô-ma, một số người đang chờ đợi bằng chứng tuyệt đối trước khi đặt niềm tin vào Đấng Christ. Một số sẽ không thực hiện một bước đức tin bởi vì họ đang chờ đợi một dấu hiệu siêu nhiên hoặc một lời tiên tri từ Chúa. Đôi khi, Đức Chúa Trời có thể ban cho một người xác nhận một cách bất thường, nhưng chúng ta nên bước ra trong đức tin vào lời khách quan của Đức Chúa Trời và lời chứng của Đức Thánh Linh bên trong chúng ta. Chúng ta phải sống bằng đức tin chứ không phải bằng thị giác. Chúa Giêsu phán cùng Thô-ma: “Vì ngươi đã thấy ta, nên ngươi tin. Phước cho những kẻ chẳng từng thấy mà đã tin vậy”(Giăng 20:29). Nếu anh em là một người tin Chúa, Chúa Giêsu đã nói về anh em!

 

Trong cuốn sách của C.S. Lewis, The Screwtape Letters, một buổi huấn luyện hư cấu đang diễn ra giữa một con quỷ già dày dạn kinh nghiệm và một con quỷ trẻ. Con quỷ trẻ yêu cầu lời khuyên về nhiệm vụ đầu tiên của mình để cố gắng phá vỡ và phá hủy đức tin của một Cơ đốc nhân mới. C.S. Lewis cung cấp cái nhìn sâu sắc thú vị về việc một Cơ đốc nhân học cách bước đi bằng đức tin chứ không phải bằng thị giác:

 

Ngài [Đức Chúa Trời] muốn họ học cách đi và do đó phải bỏ tay Ngài ra; và nếu chỉ có ý chí bước đi thực sự thì Ngài hài lòng ngay cả với những vấp ngã. Đừng để bị lừa dối, Nỗi khổ nhục. Nguyên nhân của chúng ta không bao giờ gặp nguy hiểm hơn là khi một con người, không còn mong muốn, nhưng vẫn có ý định, làm theo ý muốn của kẻ thù của chúng ta, nhìn xung quanh một vũ trụ mà từ đó mọi dấu vết của Ngài dường như đã biến mất, và hỏi tại sao mình bị bỏ rơi, và vẫn tuân theo.

 

Những người không nhận biết bằng năm giác quan nhưng vẫn tin tưởng thể hiện đức tin mà Đức Chúa Trời đang xem. Linh dương châu Phi cho chúng ta một minh họa hoàn hảo về sự khác biệt giữa tri thức giác quan và đức tin của chúng ta. Linh dương có thể được nuôi trong một khu vực bao quanh với bức tường chỉ cao ba feet, mặc dù những con vật này có thể nhảy lên độ cao hơn mười feet và bao phủ khoảng cách hơn ba mươi feet với một sợi dây buộc duy nhất. Tuy nhiên, Những con linh dương sẽ không nhảy trừ khi chúng có thể nhìn thấy nơi chân của chúng sẽ tiếp đất. Niềm tin là khả năng tin tưởng vào những gì chúng ta không thể nhìn thấy và vượt ra khỏi bất kỳ rào cản nào khiến chúng ta bị ràng buộc với lĩnh vực của giác quan. Thô-ma là người cuối cùng trong số những người mà Giăng trình diện như một lời chứng cho anh em và tôi để giúp chúng ta tin và cậy nơi Đấng Christ.

 

30 Đức Chúa Giêsu đã làm trước mặt môn đồ Ngài nhiều phép lạ khác nữa, mà không chép trong sách nầy. 31 Nhưng các việc nầy đã chép, để cho các ngươi tin rằng Đức Chúa Giêsu là Đấng Christ, tức là Con Đức Chúa Trời, và để khi các ngươi tin, thì nhờ danh Ngài mà được sự sống. (Giăng 20:30-31).

 

Giăng viết rằng nhiều dấu hiệu khác đã được thực hiện, nhưng không phải tất cả các dấu hiệu này đều được ghi lại. Giống như chúng ta, họ sẽ phải dựa vào đức tin của mình chứ không phải dựa vào kinh nghiệm hay giác quan hiện tại của họ. Có lẽ, anh em cũng thấy mình ở trong hoàn cảnh tương tự. Hãy nhớ rằng Chúa hài lòng về anh em như thế nào khi anh em chọn bám lấy Lời Ngài bất chấp khó khăn. Ngay cả khi anh em không cảm thấy sự hiện diện của Ngài và khi thế gian này dường như trái ngược với thông điệp của vương quốc, chúng ta biết chúng ta là của Ngài, và Ngài hài lòng với đức tin của chúng ta.

 

Lời cầu nguyện: Cảm ơn Cha vì sự phục sinh của Đấng Christ, bằng chứng cho thấy công việc thay thế Đấng Christ thay mặt chúng con đã được chấp nhận. Giúp chúng con bước đi bằng đức tin chứ không phải bằng bằng chứng của giác quan. Chúng con mong chờ một ngày mà chúng con sẽ không còn phải bước đi bởi đức tin, nhưng chúng con sẽ nhìn thấy Ngài trong tất cả sự vinh hiển của Ngài (Gióp 19: 25-27).

 

Keith Thomas

Email: keiththomas@groupbiblestudy.com

Website: www.groupbiblestudy.com