Để xem thêm các nghiên cứu kinh thánh bằng tiếng Việt,
 bấm vào đây.

42. Jesus Reinstates Peter

42. Chúa Giêsu phục chức Phi-e-rơ

Chúng ta đã đi được một chặng đường dài qua bốn mươi hai bài nghiên cứu cuối cùng này về cuộc đời của Chúa Giêsu, Đấng Mê-si như đã được sứ đồ Giăng kể lại. Giờ đây, Giăng đi đến chương cuối cùng của Phúc âm của mình, một phần kết và phần kết liên quan đến sự thất bại của Phi-e-rơ. Giăng không muốn để chúng ta tự hỏi làm thế nào mà tất cả đã diễn ra với Phi-e-rơ sau ba lần từ chối, và ông ta chia sẻ với chúng ta câu chuyện về sự hòa giải và phục hồi hoàn toàn của ông ta. Trong nghiên cứu này, chúng ta sẽ nhìn thoáng qua về ân điển của Chúa, vì khi Ngài phục chức Phi-e-rơ, thì đó là mức độ trọn vẹn của ông với tư cách là một sứ đồ. Những lời này sẽ mang lại hy vọng và sự khích lệ cho tất cả những người biết thất bại là như thế nào. Tôi nghĩ rằng điều đó bao gồm tất cả chúng ta!

 

Xuyên suốt chương hai mươi, sứ đồ Giăng chỉ ra nhiều lời chứng khác nhau của những người là nhân chứng đã thấy và nói chuyện với sự phục sinh của Chúa. Chúng ta biết rằng lần đầu tiên ở trong căn phòng bị khóa vào đêm Chúa sống lại, đêm mà Thô-ma không có ở đó. Lần thứ hai là một tuần sau, khi Đấng Christ lại hiện ra với các môn đồ, nhưng lần này là cả Thô-ma nữa (Giăng 20:26). Lần xuất hiện tại Biển Ga-li-lê là lần thứ ba Chúa Giêsu hiện ra cùng các môn đồ của Ngài. Ma-thi-ơ ghi lại rằng Chúa Giêsu phán với họ rằng Ngài sẽ thấy họ ở Biển Ga-li-lê (Ma-thi-ơ 28:10).

 

Các môn đệ đi đánh cá

 

1 Rồi đó, Đức Chúa Giêsu lại hiện ra cùng môn đồ nơi gần biển Ti-bê-ri-át. Việc Ngài hiện ra như vầy: 2 Si-môn Phi-e-rơ, Thô-ma (gọi là Đi-đim), Na-tha-na-ên nguyên ở thành Ca-na trong xứ Ga-li-lê các con trai của Xê-bê-đê và hai người môn đồ khác nữa nhóm lại cùng nhau. 3 Si-môn Phi-e-rơ nói rằng: Tôi đi đánh cá. Các người kia trả lời rằng: Chúng tôi đi với anh. Các người ấy ra đi xuống thuyền, nhưng trong đêm đó, chẳng được chi hết. (Giăng 21:1-3).

 

Tôi đã đến thăm vùng Ga-li-lê của Y-sơ-ra-ên vài lần, và đó là một nơi rất yên bình. Biển Ga-li-lê không phải là một cơ quan quan trọng của nước, hơn kích thước của hồ, khoảng mười hai dặm về phía bắc xuống phía nam và khoảng sáu dặm rộng. Kinh thánh cũng gọi nó là Hồ Gennesaret, trong khi người La Mã gọi nó là Biển Ti-bê-ri-át. Bảy ngày của Lễ Bánh Không Men đã kết thúc, họ bắt đầu đi bộ tám mươi dặm về phía bắc đến vùng Ga-li-lê của Y-sơ-ra-ên.

 

Sau khi phục sinh, khi các môn đ lên đường về phía bắc đến Ga-li-lê, anh em nghĩ họ có những câu hỏi nào để hỏi Chúa Giêsu? Anh em nghĩ gì về tâm trí của Phi-e-rơ khi ông chuẩn bị gặp Chúa Giêsu?

 

Hãy tưởng tượng cảm xúc của Phi-e-rơ trong chuyến hành trình kéo dài ba đến bốn ngày đó khi ông dự đoán cuộc gặp gỡ này với Đấng Christ. Rất có thể, ông ta đang đấu tranh với việc phủ nhận Đấng Christ và những gì Chúa Giêsu sẽ nói với ông ta. Ông có thể không cảm thấy xứng đáng được ở cùng với các môn đồ khác, vì ông đã thất bại thảm hại, nhưng hầu hết các môn đồ khác đã bỏ chạy khi quân lính đến bắt Đấng Christ. Chúa biết lòng của Phi-e-rơ. Ngài đảm bảo rằng Phi-e-rơ đã nhận được lời mời! Khi các thiên sứ hiện ra với những người đàn bà tại ngôi mộ trống, họ chắc chắn rằng Phi-e-rơ đã được mời tham dự cuộc đoàn tụ ở Ga-li-lê một cách rõ ràng:

 

Nhưng hãy đi nói cho các môn đồ Ngài và cho Phi-e-rơ rằng: ‘Ngài đi đến xứ Ga-li-lê trước các ngươi; các ngươi sẽ thấy Ngài tại đó, như Ngài đã phán cùng các ngươi vậy.’ (Mác 16:7 nhấn mạnh tôi).

 

Tất cả chúng ta đều sợ đối đầu. Tuy nhiên, đối đầu có thể là một trong những điều yêu thương nhất mà một người có thể làm hoặc đã làm với họ, tùy thuộc vào cách họ được nói chuyện và tiếp cận. Chúa phán cùng Phi-e-rơ rằng Ngài sẽ gặp ông ở Ga-li-lê, điều mà tôi chắc chắn là kẻ thù của Sa-tan, đã lợi dụng bằng cách thì thầm buộc tội vào tai ông. Tất cả chúng ta đều đã từng có những lúc kẻ thù khiến chúng ta phải đối mặt với những thất bại của chúng ta. Sa-tan có một cách để đánh gục chúng ta khi chúng ta thất bại. Ông không bị gọi là "người kiện cáo anh em" vì không có gì (Khải Huyền 12:10). Kẻ thù của linh hồn chúng ta sẽ khiến chúng ta tin rằng chúng ta không xứng đáng, hy vọng sẽ ngăn cản sự phát triển và hiệu quả của chúng ta trong Chúa.

 

Thất bại: Con đường của sự sáng tạo

 

Người ta không thể ở trong chức vụ mục vụ toàn thời gian lâu mà không gặp những cá nhân đã bị kẻ thù của linh hồn chúng ta thuyết phục rằng không có con đường phía trước hoặc tội lỗi cụ thể của họ là không thể tha thứ trước mặt Đức Chúa Trời. Hắn ta là một kẻ nói dối và là cha đẻ của sự dối trá. Bất cứ khi nào chúng ta nghe thấy giọng nói buộc tội đó, chúng ta nên làm ngược lại những gì hắn ta nói. Khi Sa-tan buộc tội chúng ta, đó là bởi vì chúng ta đang làm điều gì đó đe dọa vương quốc của hắn. Hắn ta không làm phiền những người đang ngủ mê. Nếu hắn đang cho anhh em một khoảng thời gian khó khăn và buộc tội anh em về sự thất bại của mình, đó là bởi vì hắn ta biết rằng, nếu anh em từng ngã về phía trước, anh em sẽ đứng dậy mạnh mẽ hơn. Sa-tan muốn chúng ta lùi lại phía sau và lùi bước dưới sự lên án và buộc tội của hắn.

 

Khi chúng ta thú nhận tội lỗi của mình với Chúa, chúng ta nhận được ân điển và sự tha thứ. Sự biết ơn và đánh giá cao ân điển làm cho chúng ta mạnh mẽ hơn và làm sâu sắc hơn sự phụ thuộc vào Đức Chúa Trời của chúng ta. Chính cách chúng ta phản ứng với thất bại đã tạo nên sự khác biệt về nơi chúng ta đi từ thời điểm đó. Khi chúng ta thất bại, kẻ thù dụ chúng ta nhìn lại giống như vợ của Lót, người khao khát nhìn lại phía sau về Sô-đôm và biến thành một tượng muối (Sáng thế ký 19:26). Khi chặng đường trở nên khó khăn, chúng ta hồi tưởng lại mọi thứ đã từng như thế nào, nhưng nếu chúng ta bị cám dỗ để quay trở lại, mọi thứ sẽ không bao giờ giống như trước nữa, vì chúng ta thấy rằng chúng ta đã thay đổi.

 

Chúng ta không bao giờ được thỏa mãn về mặt tâm linh bằng cách đi lùi. Khi con cái Y-sơ-ra-ên thấy khó khăn trên con đường đến miền Đất Hứa, họ muốn quay trở lại Ai Cập, nhưng đó không phải là một lựa chọn (Dân số ký 14: 1-4). Khi tôi cảm thấy Chúa nói với tôi rằng hãy từ bỏ công việc rất béo bở của mình là buôn bán đánh bắt cá và theo Ngài, tôi đã bỏ lưới và bắt đầu lau cửa sổ để kiếm sống một cách mong manh. Chúa đã huấn luyện tôi nhiều năm trước khi tôi làm thánh chức trọn thời gian. Đã có lúc tôi nghĩ đến việc quay trở lại với công việc đánh bắt cá của mình, tự hỏi liệu mình đã lựa chọn đúng. Nếu tôi quay lại, tôi không tin rằng mình sẽ làm được công việc mà tôi đang làm ngày hôm nay. Đã đến lúc tôi phải bỏ lại những tấm lưới của mình.

 

Đối với một người đã từng trải qua cuộc sống trên biển, có một sức hút đặc biệt. Đó có thể là sự yên tĩnh của những con sóng đánh dạt bãi biển, mùi nước, vẻ đẹp của chính hồ nước, và tất nhiên, cả mùi cá ở bến cảng. Tất cả đều quá hấp dẫn đối với Phi-e-rơ, và tất cả những ký ức cũ đã trở lại trong thời kỳ tươi đẹp với ông ta. Có phải thú vị không khi chúng ta bị cám dỗ quay trở lại, chúng ta không bao giờ nhớ về những khoảng thời gian khó khăn, mà chỉ có những khoảng thời gian tốt đẹp?

 

Đã đi đánh cá

 

Phi-e-rơ nói với các môn đồ khác:

 

Si-môn Phi-e-rơ nói rằng: “Tôi đi đánh cá”. Các người kia trả lời rằng: “Chúng tôi đi với anh”. Các người ấy ra đi xuống thuyền, nhưng trong đêm đó, chẳng được chi hết (Giăng 21:3).

 

Kiểu suy nghĩ nào đã thúc đẩy Phi-e-rơ muốn đi đánh cá? Anh em nghĩ điều gì sẽ xảy ra với Phi-e-rơ nếu ông ta quay trở lại cuộc sống cũ của mình là một người đánh bắt cá? Anh em đã bao giờ quay trở lại một địa điểm hoặc hoàn cảnh chỉ để thấy rằng mọi thứ không giống như vậy?

 

Rắc rối khi quay trở lại là chúng ta thường lôi kéo người khác đi cùng, và đó là trường hợp của Phi-e-rơ vào ngày hôm đó, vì sáu người khác đã đi cùng ông ta. Tất cả chúng ta đều ảnh hưởng đến người khác bằng cuộc sống của mình, một số nhiều hơn, một số ít hơn, nhưng khi chúng ta ảnh hưởng người khác phạm tội, đó hoàn toàn là một vấn đề khác. Đi câu cá không phải là tội lỗi. Đó là một điều gì đó quen thuộc với họ và là điều gì đó để làm trong khi họ chờ đợi Chúa Giêsu, nhưng khi có điều gì đó khiến người ta không làm những gì Đức Chúa Trời kêu gọi họ làm, đó là một con dốc trơn trượt đối với việc phục vụ bản thân hơn là phục vụ Chúa. Khi chúng ta quá bận rộn cho những việc của Chúa, chúng ta bận rộn hơn điều mà Chúa muốn cho chúng ta. Kết quả là bên trong tinh thần chúng ta thiếu sự trọn vẹn. Chúa Giêsu phán rằng, “Ai đã tra tay cầm cày, còn ngó lại đằng sau, thì không xứng đáng với nước Đức Chúa Trời” (Lu-ca 9:62).

 

Bức tranh vẽ một người đang cày ruộng. Anh ta có thể cày một đường thẳng nếu anh ta dán mắt vào một điểm cụ thể trước mặt. Tuy nhiên, có một vấn đề là nếu anh ta cố gắng cày một đường thẳng bằng cách nhìn ra phía sau, anh ta sẽ không phải là một đầy tớ làm việc hiệu quả. Vào năm 1519, thuyền trưởng Hernán Cortés hạ cánh xuống Veracruz để bắt đầu cuộc chinh phục Mexico. Khi đến nơi, ông ra lệnh cho người của mình đốt các con tàu, để không có ý nghĩ quay trở lại cho đến khi chiến thắng. Trong cuộc sống của chúng ta với tư cách là những người tin vào Đấng Christ, có một số điều mà chúng ta phải đốt cháy để chúng ta không bao giờ nghĩ đến việc quay trở lại cuộc sống cũ của mình.

 

Anh em đã đốt những thứ gì của cuộc sống cũ để không nghĩ quay lại? Một là điều đó hoặc những thứ gì cần đốt?

 

Chúng ta phải cố định mắt vào Chúa Giêsu, người sáng tạo và người hoàn thiện đức tin của chúng ta (Hê-bơ-rơ 12: 2). Chúa biết rằng, nếu không có sự phục hồi và ủy thác của Ngài, Phi-e-rơ sẽ trở lại lối sống cũ. Chúa Giêsu Christ đã không để họ bám vào những thất bại trong quá khứ nhưng đã phục hồi cho Phi-e-rơ sự kêu gọi chăn chiên của Đức Chúa Trời.

 

Sau khi các môn đồ đánh cá suốt đêm, Giăng viết rằng vào buổi sáng sớm, Chúa Giêsu gọi họ từ bờ biển, hỏi họ về việc họ đánh bắt trong sự vô vọng, gần như thể Ngài biết rằng họ không có cá:

 

4 Đến sáng, Đức Chúa Giêsu đứng trên bờ, nhưng môn đồ không biết đó là Đức Chúa Giêsu. 5 Đức Chúa Giêsu phán rằng: Hỡi các con, không có chi ăn hết sao? Thưa rằng: Không 6 Ngài phán rằng: Hãy thả lưới bên hữu thuyền, thì các ngươi sẽ được. Vậy, các người ấy thả lưới xuống, được nhiều cá đến nổi không thể kéo lên nữa. 7 Môn đồ mà Đức Chúa Giêsu yêu bèn nói với Phi-e-rơ rằng: Ấy là Chúa! Khi Si-môn Phi-e-rơ nghe rằng ấy là Chúa, bèn lấy áo dài quấn mình (vì đang ở trần) và nhảy xuống nước. 8 Các môn đồ khác đem thuyền trở lại, kéo tay lưới đầy cá, vì cách bờ chỉ chừng hai trăm cu-đê mà thôi. (Giăng 21:4-8).

 

Một số người nói rằng không bao giờ có thể tin tưởng những ngư dân nói sự thật về những gì họ đã đánh bắt được. Tôi hy vọng tôi đã phá vỡ cái khuôn đó! Nếu một ngư dân đang đánh bắt cá, anh ta sẽ không bao giờ nói với bạn vì anh ta không muốn bạn nhìn thấy nơi anh ta đang đánh cá, vì sợ bạn có thể ở cùng một điểm vào ngày hôm sau! Nếu anh ta không bắt được con cá nào, thì họ cũng sẽ không nói với bạn điều đó, bởi vì một người đánh cá không bắt được cá là một điều xấu hổ. Các môn đồ thành thật với Chúa Giêsu vào sáng hôm đó và nói rằng họ không có cá. Cuộc sống có thể không có kết quả trừ khi Chúa ở trên thuyền.

 

Mặc dù họ chưa nhận ra rằng đó là Chúa đang nói với họ, nhưng khi Chúa Giêsu nói hãy thử sang mạn phải của thuyền, họ đã làm như vậy. Ngay lập tức, họ bắt được một số lượng lớn cá, nhiều đến mức họ gặp khó khăn trong việc kéo lưới. Ngay lập tức, tâm trí của họ quay trở lại thời điểm ba năm trước đó khi Chúa Giêsu hướng dẫn họ đẩy thuyền xuống vùng nước sâu và giăng lưới lại mặc dù đó là ban ngày. Thời gian đó xảy ra sau khi đánh cá cả đêm vào thời điểm tối ưu và không đánh bắt được gì. Khi vâng lời Chúa, họ đánh bắt được nhiều cá đến nỗi làm đầy cả hai chiếc thuyền gần chìm! (Lu-ca 5: 4-11). Chúa đã dùng phép lạ đó để mời họ đi theo Ngài, tức là kể từ ngày đó trở đi, họ sẽ trở thành người đi đánh bắt. Trước câu nói đó, bốn người đánh cá (Phi-e-rơ, An-rê, Gia-cơ và Giăng) bỏ tất cả và đi theo Ngài.

 

Bây giờ, một lần nữa, Chúa Giêsu đã thể hiện quyền lực của Ngài đối với thiên nhiên bằng cách cho họ một việc đánh bắt siêu nhiên. Khi họ nhìn thấy số lượng cá đánh bắt vào thời điểm bất thường, điều đó xác nhận cho họ biết đó là ai trên bờ và họ nhận ra rằng họ đã thấy vụ đánh bắt bội thu này xảy ra trước đây (Lu-ca 5: 4-7). Tự nhận mình là môn đồ mà Chúa Giêsu yêu mến, Giăng hào hứng nói với Phi-e-rơ: “Ấy là Chúa!” (câu 7). Thật là một cảnh tượng đáng hoan nghênh đối với Chúa Giêsu, và tuyệt vời biết bao khi Ngài đến thăm lại chính nơi này và nhắc họ về cuộc gặp gỡ đầu tiên của Ngài với họ.

 

Theo lời của Giăng, Phi-e-rơ vội vàng quấn áo ngoài, giống như chúng ta mặc áo vào. Ông ta có lẽ cởi trần đến thắt lưng do không ngừng thả lưới xuống biển rồi lại kéo vào. Là người của hành động, Phi-e-rơ không thể đợi thuyền vào bờ; thay vào đó, ông ta lặn xuống và bơi đến chỗ Chúa Giêsu. Sau khi Phi-e-rơ bơi vào bờ và chào đón Chúa, ông ta phải quay lại thuyền và giúp những người khác kéo lưới với cá (Giăng 21:11). Tất cả mọi người đều cần để kéo lưới. Hãy cùng câu cá trong vũng đó vài phút:

 

Nhiều cá có thể bị mất nếu không chung tay kéo lưới. Ngày nay cũng vậy vì nhiều triệu người chưa bao giờ nghe nói về Đấng Cứu Rỗi. Nếu chúng ta không đặt tay vào những tấm lưới, làm sao các vùng nước xa sẽ nghe thấy và được cứu?

 

Kéo các tấm lưới lại với nhau

 

47 Nước thiên đàng cũng giống như một tay lưới thả xuống biển, bắt đủ mọi thứ cá. 48 Khi lưới được đầy rồi, thì người đánh cá kéo lên bờ; đoạn, ngồi mà chọn giống tốt để riêng ra, đem bỏ vào rổ, còn giống xấu thì ném đi. 49 Đến ngày tận thế cũng như vầy: các thiên sứ sẽ đến và chia kẻ ác với người công bình ra, 50 ném những kẻ ác vào lò lửa; ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng. (Ma-thi-ơ 13:47-50).

 

Thế gian đang ở vào thời điểm mà chúng ta cần tất cả mọi người trên boong để kéo lưới Tin Mừng. Để đừng ai nghĩ rằng anh ta không có việc làm. Nếu anh em biết con người của Đấng Christ, anh em có một thông điệp mà người khác cần.

 

Người nào vừa đi vừa khóc đem giống ra rải, Ắt sẽ trở về cách vui mừng, mang bó lúa mình. (Thi thiên 126:6).

 

Là Cơ đốc nhân, nếu không thể đi vào thế gian để chia sẻ Phúc âm, chúng ta nên làm những gì có thể để quảng bá vương quốc của Chúa chúng ta. Lưới là gì? Một tấm lưới bao gồm nhiều liên kết của chuỗi hoặc các nút quấn quanh nhau và kéo lại với nhau. Tất cả đều cần thiết. Chúng ta cần cả Hội thánh rao giảng toàn bộ Phúc âm cho toàn thế gian. Tin Mừng tự nó là một tấm lưới ném xuống Biển Ga-li-lê của dân ngoại. Chẳng bao lâu nữa, sẽ có lúc Chúa và các thiên sứ của Ngài sẽ đến và phân tách điều tốt khỏi điều xấu. Ở những nơi khác, thời điểm thu hoạch là nơi những người đã gieo tài nguyên của mình với trái tim tan nát, khóc thương cho người bị mất, sẽ thấy thời điểm mà lúa mì, biểu tượng của dân Chúa, được tập hợp lại với nhau.

 

Ăn sáng với Chúa Giêsu

 

9 Lúc môn đồ đã lên bờ, thấy tại đó có lửa than, ở trên để cá, và có bánh. 10 Đức Chúa Giêsu phán rằng: Hãy đem cá các ngươi mới đánh được đó lại đây. 11 Si-môn Phi-e-rơ xuống thuyền, kéo tay lưới đầy một trăm năm mươi ba con cá lớn lên bờ; và, dầu nhiều cá dường ấy, lưới vẫn không đứt. 12 Đức Chúa Giêsu phán rằng: Hãy lại mà ăn. Nhưng không một người môn đồ nào dám hỏi rằng: Ngươi là ai? Vì biết quả rằng ấy là Chúa. 13 Đức Chúa Giêsu lại gần, lấy bánh cho môn đồ, và cho luôn cá nữa. 14 Ấy là lần thứ ba mà Đức Chúa Giêsu hiện ra cùng môn đồ Ngài, sau khi Ngài từ kẻ chết sống lại. (Giăng 21:9-14).

 

Điều đáng chú ý là, khi các môn đệ lên bờ, Chúa Giêsu đã nhóm sẵn một đống than lửa để chờ cá. Sau đó, Ngài mang bánh ra cho mọi người cùng ăn với cá (Giăng 21:13). Ngay gần vị trí có thể xảy ra đó cũng chính là nơi Chúa đã nhân cá và bánh cho năm ngàn người. Bây giờ, ở đây Ngài lại cho họ ăn. Cũng giống như ở phòng trên khi Ngài rửa chân cho họ, thì bây giờ Ngài đã chuẩn bị bữa sáng cho họ. Không biết Phi-e-rơ có để ý rằng Chúa Giêsu không nấu cá trên bếp củi mà đó là than lửa. Nếu ông ta có để ý, tôi tự hỏi liệu ông ta có bị đưa về gần hai tuần trước khi ông ta cầu xin rằng ông ta không biết Chúa Giêsu ở đó trong sân của thầy tế lễ thượng phẩm hay không. Phiên bản Quốc tế Mới bằng tiếng Anh không đưa ra sự kiện Phi-e-rơ phủ nhận Chúa trên bếp than lửa, nhưng hầu hết các bản dịch khác thì có (Giăng 18:18). Phi-e-rơ đã để lại than lửa cho một người đàn ông bị suy sụp, nhưng trong phân đoạn của chúng ta hôm nay, ông ta được phục hồi bên cạnh bếp than lửa.

 

Phi-e-rơ cần Chúa tha thứ, nhưng ông ta cũng cần tha thứ cho chính mình. Nhiều người trong chúng ta đọc những từ này cũng cần làm như vậy. Nếu Phi-e-rơ được giao trách nhiệm chăn bầy của Đức Chúa Trời, thì ông ta cần được tha thứ và phục hồi trước sự chứng kiến của những người khác. Ông ta đã từ chối Chúa Giêsu một cách công khai, và bây giờ ông ta được phục hồi một cách công khai.

 

Sự phục hồi của Phi-e-rơ (Giăng 21: 15-17)

 

15 Khi ăn rồi, Đức Chúa Giêsu phán cùng Si-môn Phi-e-rơ rằng: Hỡi Si-môn, con Giô-na, ngươi yêu ta hơn những kẻ nầy chăng? Phi-e-rơ thưa rằng: Lạy Chúa, phải, Chúa biết rằng tôi yêu Chúa. Đức Chúa Giêsu phán rằng: Hãy chăn những chiên con ta. 16 Ngài lại phán lần thứ hai cùng người rằng: Hỡi Si-môn, con Giô-na, ngươi yêu ta chăng? Phi-e-rơ thưa rằng: Lạy Chúa, phải, Chúa biết rằng tôi yêu Chúa. Đức Chúa Giêsu phán rằng: Hãy chăn chiên ta. 17 Ngài phán cùng người đến lần thứ ba rằng: Hỡi Si-môn, con Giô-na, ngươi yêu ta chăng? Phi-e-rơ buồn rầu vì Ngài phán cùng mình đến ba lần: Ngươi yêu ta chăng: Người bèn thưa rằng: Lạy Chúa, Chúa biết hết mọi việc; Chúa biết rằng tôi yêu Chúa! Đức Chúa Giêsu phán rằng: Hãy chăn chiên ta. (Giăng 21:15-17).

 

Thông thường, khi một người phải đối đầu với một người khác về một vấn đề, điều khó khăn là đưa ra bất cứ điều gì phải được giải quyết. Chúa Giêsu đưa ra chủ đề như thế nào? Điều đầu tiên chúng ta thấy là Chúa đã gọi ông ta bằng cái tên mà ông ta lớn lên, tức là Si-môn, con trai của Giăng. Như thể Chúa đang hỏi, “Phi-e-rơ, ngươi có nhớ cuộc sống của mình trước khi chúng ta gặp nhau không? Anh em có nhớ điểm yếu của con người mình không? ” Tâm trí của Phi-e-rơ có thể đã quay trở lại phòng trên hai tuần khi Phi-e-rơ tuyên bố rằng ông ta sẽ hy sinh mạng sống của mình cho Chúa Giêsu, nói rằng: “Dù tất cả bỏ đi vì cớ Thầy, con sẽ không bao giờ lìa bỏ Thầy đâu” (Ma-thi-ơ 26:33). Chúa Giêsu Christ đã đưa ra vấn đề một cách yêu thương bằng cách hỏi Phi-e-rơ một câu, “Ngươi yêu ta hơn những kẻ nầy chăng?”

 

Trong câu 15, anh em nghĩ Chúa Giêsu có ý gì bởi các từ sau " Ngươi yêu ta hơn những kẻ nầy chăng?" Từ “những kẻ nầy” sẽ ám chỉ điều gì?

 

Có hai khả năng khác nhau về những gì từ "những kẻ nầy" đề cập đến. Chúa có thể đang nói về các môn đồ khác mà Ngài có mối tương giao thân thiết như vậy, nhưng Ngài cũng có thể nói đến tấm lưới, thuyền và cá nơi Phi-e-rơ dành phần lớn cuộc đời để kiếm sống. Có lẽ, Phi-e-rơ đang tự hỏi liệu mình đã hoàn thành chức vụ chưa và nghĩ rằng mình đã không đủ tư cách để phục vụ trong vương quốc của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, với Chúa, sự đổ vỡ là một phần của sự huấn luyện. Chúa Giêsu không có lời chỉ trích gay gắt nào dành cho ông, nhưng hỏi Phi-e-rơ câu hỏi duy nhất quan trọng nhất, "Ngươi có yêu ta không?" Tác giả Kent Hughes cung cấp cho chúng ta một mô tả về khoảnh khắc này có thể như đối với Phi-e-rơ:

 

Không nghi ngờ gì nữa, ngọn lửa trên bãi biển gợi nhớ cho Phi-e-rơ nhớ lại người mà trước đó ông ta đã phủ nhận Chúa của mình. Suy nghĩ của ông ta có lẽ là một dòng cảm xúc - mùi thơm đau đớn của ngọn lửa, cùng một đôi mắt ngây thơ không chớp, “hơn những kẻ nầy”, “Con sẽ không bao giờ lìa bỏ thầy đâu.” "Ngươi có yêu ta không?" Sức mạnh của câu hỏi của Chúa thật vô cùng nhân ái.

 

Tại sao Chúa tập trung vào điều Phi-e-rơ yêu thích? Tình yêu thương có liên quan gì đến việc được phục hồi để phục vụ Đấng Christ? Tại sao Chúa Giêsu hỏi Phi-e-rơ ba lần?

 

Mọi sự phục vụ trong vương quốc của Đức Chúa Trời đều bắt nguồn từ tình yêu đối với Đấng Christ. Nếu vì động cơ nào khác, thì gỗ, cỏ khô và gốc rạ sẽ không có phần thưởng khi Chúa đến (1 Cô-rinh-tô 3: 10-15). Chỉ sự phục vụ được thúc đẩy bởi tình yêu thương và sự trung thành đối với con người của Đấng Christ mới có giá trị vĩnh cửu. Có nhiều điều Phi-e-rơ có thể đã mong đợi Chúa Giêsu nói với mình, nhưng tôi không nghĩ rằng ông ta có kế hoạch được hỏi về tình yêu của mình đối với Đấng Christ. Khi Chúa Giêsu hỏi Phi-e-rơ lần đầu tiên, Ngài hỏi ông ta có yêu Ngài bằng tình yêu (agape) vô điều kiện không. Tình yêu vô điều kiện là một tình yêu hy sinh, tình yêu tự nguyện chịu đựng sự bất tiện, khó chịu, thậm chí là cái chết vì lợi ích của người khác mà không mong đợi được đáp lại. Phi-e-rơ đáp lại bằng cách nói rằng ông ta yêu Đấng Christ với một tình yêu trìu mến, tránh dùng từ Hy Lạp agape để mô tả tình yêu của mình. Ông ta không còn tự tin và thừa nhận rằng bên cạnh tình yêu agape dịu dàng của Chúa, tình yêu của ông ta không đủ để được mô tả là tình yêu agape. Đối với ba lần từ chối, có một câu hỏi đặt ra là Phi-e-rơ sẽ đặt ai lên đầu tiên trong cuộc đời mình cùng với lời tái tội ba lần. Chúa đã phục hồi Phi-e-rơ để chăn chiên của Chúa, chăm sóc chiên của Ngài và chăn chiên của Ngài; đây là công việc chính của một mục sư, tức là chăn bầy của Đức Chúa Trời.

 

Theo kết quả cuộc trò chuyện của Phi-e-rơ với Chúa Giêsu trong các câu 15-17, anh em nghĩ những thay đổi nào đã xảy ra trong lòng Phi-e-rơ?

 

Sự phục hồi của Phi-e-rơ đã hoàn tất với sự chứng kiến của các môn đồ. Ông ta cần sự tôn trọng, tình bằng hữu và hỗ trợ của các môn đồ khác. Đã có ba lời thú nhận về tình yêu thương để trả lời cho ba lời từ chối của Phi-e-rơ, và có ba sự nhờ cậy từ Chúa.

 

Chúng ta cần hiểu rằng tình yêu của Đấng Christ dành cho Phi-e-rơ cũng mạnh mẽ và giống như trước sự từ chối của ông ta. Chúng ta không phải được yêu mến ít đi bởi những thất bại của chúng ta. Điều quan trọng là tình yêu và lòng biết ơn đối với Đấng Christ luôn là trọng tâm của chúng ta. Trở lại với ân điển của Chúa Giêsu và sự kêu gọi của Đức Chúa Trời cho cuộc sống của anh em. Phi-e-rơ đã đáp lại lời kêu gọi của Đức Chúa Trời về sự sống của mình và cuối cùng đã tử vì đạo vì đức tin của mình. Chúa Giêsu báo trước điều này khi Ngài nói với Phi-e-rơ:

 

18 Quả thật, quả thật, ta nói cùng ngươi, khi ngươi còn trẻ, ngươi tự mình thắt lưng lấy, muốn đi đâu thì đi; nhưng khi ngươi già, sẽ giơ bàn tay ra, người khác thắt lưng cho và dẫn ngươi đi đến nơi mình không muốn. 19 Ngài nói điều đó để chỉ về Phi-e-rơ sẽ chết cách nào đặng sáng danh Đức Chúa Trời. Và sau khi đã phán như vậy, Ngài lại rằng: Hãy theo ta. (Giăng 21:18-19).

 

Bây giờ chúng ta đã đến phần cuối của phần nghiên cứu trong sách Giăng. Tôi hy vọng rằng anh em cũng như tôi, được nhắc nhở về tình yêu sâu sắc mà Đấng Christ dành cho tất cả chúng ta. Truyền thống cho chúng ta biết rằng sứ đồ Giăng đã tiếp tục sống một cuộc sống lâu dài, và tình yêu thương dường như là chủ đề thường xuyên của ông cho đến cuối cùng. Người ta ghi lại rằng Giăng là người duy nhất thoát khỏi cái chết hung bạo, mặc dù ông đã bị ngược đãi trong thời gian thi hành chức vụ (ví dụ như bị ném vào thùng dầu sôi ở Rô-ma, và sau đó bị đày đến Đảo Patmos, nơi ông viết sách Khải Huyền). Truyền thống kể rằng Giăng không tử vì đạo nhưng đã được thả khỏi Patmos và tiếp tục sống ở thành phố Ephesus (nay thuộc Thổ Nhĩ Kỳ) cho đến tuổi già, ông thường nói với những người theo đạo ở thành phố đó rằng: “Hỡi các em nhỏ, hãy yêu thương nhau!”

 

Hai lời dạy từ Chúa mà chúng ta để lại cho anh em ở cuối chương cuối cùng này của Giăng. Các lời dạy là "Cho cừu của tôi ăn" và "Hãy chăn Chiên ta."

 

Cầu nguyện: Lạy Cha, cảm ơn Cha về những lời lẽ sống mà chúng con đã học trong Sách Giăng. Cũng xin cảm ơn Cha vì tình yêu thương, ân điển và lòng thương xót của Đấng Christ đã ban cho mỗi người chúng con. Tiếp tục thay đổi chúng con từ trong ra ngoài thông qua những gì Cha đã làm cho chúng con trên thập giá. Xin hãy mau đến, lạy Chúa Giêsu, chúng con mong mỏi được gặp Cha trong tất cả vinh quang của Cha. Amen!

 

Keith Thomas

Email: keiththomas@groupbiblestudy.com

Website: www.groupbiblestudy.com