Để xem thêm các nghiên cứu kinh thánh bằng tiếng Việt,
 bấm vào đây.

38. Jesus Sentenced to be Crucified

38. Chúa Giêsu bị kết án đóng đinh trên thập tự giá

Sự trừng phạt và sự sỉ nhục Đấng Christ (Giăng 19: 1-5)

 

Trong nghiên cứu cuối cùng của chúng ta, chúng ta biết rằng Phi-lát tuyên bố Chúa Giêsu không có tội, nhưng người Do Thái không chấp nhận và kiên trì đòi Chúa Giêsu bị đóng đinh (Giăng 18: 38-39). Sau đó, Phi-lát đã cho họ lựa chọn giữa Chúa Giêsu và một kẻ nổi loạn và giết người khét tiếng tên là Ba-ra-ba. Họ đã chọn Ba-ra-ba thay vì Đấng Christ, và cả Giăng và Ma-thi-ơ đều ghi lại điều đó. sau khi giải thoát Ba-ra-ba, Phi-lát cho đánh đòn Chúa Giêsu (Ma-thi-ơ 27:26).

 

1 Bấy giờ, Phi-lát bắt Đức Chúa Giêsu và sai đánh đòn Ngài. 2 Bọn lính đương một cái mão triều bằng gai, đội trên đầu Ngài, và mặc cho Ngài một cái áo điều. 3 Đoạn, họ đến gần, nói với Ngài rằng: Lạy Vua dân Giu-đa! Họ lại cho Ngài mấy cái vả. 4 Phi-lát ra một lần nữa, mà nói với chúng rằng: Đây nầy, ta dẫn người ra ngoài, để các ngươi biết rằng ta không tìm thấy người có tội lỗi chi. 5 Vậy, Đức Chúa Giêsu đi ra, đầu đội mão triều gai, mình mặc áo điều; và Phi-lát nói cùng chúng rằng: Kìa, xem người nầy! (Giăng 19:1-5).

 

Lu-ca viết rằng động cơ của Phi-lát khi bắt Chúa Giêsu là để xoa dịu người Do Thái. “Nên ta sẽ đánh đòn rồi tha đi” (Lu-ca 23:16). Phi-lát hy vọng rằng việc đánh vào lưng Đấng Christ sẽ gợi ra một số cảm thông và lòng thương xót đối với Người vô tội này và sẽ làm thỏa mãn cơn khát máu của đám đông khi họ nhìn thấy Chúa Giêsu. Sự lùng sục của người La Mã được gọi là "cái chết giữa chừng" vì nó được cho là chỉ dừng một bên của cái chết. Nó không được quản lý ngoài một hình phạt khác. Hai tên "kẻ trộm" cũng bị đóng đinh không bị trừng phạt. Một luật Do Thái, luật Mithah Arikhta, cấm kéo dài thời gian tử hình đối với những tội phạm bị kết án và miễn cho những người sẽ chết vì sự xấu hổ cũng bị trừng phạt. Xét cả luật Do Thái và La Mã đều bị coi thường trong vấn đề hình phạt của Đấng Christ, Chúa Giêsu bị đối xử tệ hơn một tội phạm thông thường.

 

Cách xa đám đông người Do Thái và bên trong sân của quan tòa La Mã, anh em nghĩ những người lính La Mã đã đối xử với "Vua của người Do Thái" như thế nào? Tại sao Đức Chúa Trời lại cho phép Con Ngài trải qua sự trừng phạt cũng như thập tự giá?

 

Đánh đập hoặc trừng phạt là một cách khủng khiếp để gây ra nỗi đau cho một người đàn ông. Lưng của Chúa Giêsu sẽ bị kéo căng trên cột đòn roi để Ngài không thể di chuyển, trong khi hai người đàn ông ở hai bên sẽ tự chuẩn bị bằng cách chọn các cách thực hiện sự trừng phạt. Người La Mã truy lùng bằng một trong ba hình thức. Có những trận giận dữ, một cú đánh nhẹ với những cái roi da được dùng như một lời cảnh cáo, và sau đó là đòn roi, một trận đánh dữ dội, và cỏ roi ngựa, nặng hơn nhiều và được đánh bằng roi với một vài chiếc dép da với những mảnh kim loại hoặc xương buộc ở hai đầu. Chuck Smith, mục sư và tác giả nói rằng, với mỗi vết roi, nạn nhân phải thú nhận tội ác của mình. [1] Nếu nạn nhân hét lên một trong những tội lỗi của anh ta, thì kẻ bắt tội (kẻ thực hiện hành vi trừng phạt) sẽ giảm nhẹ hình phạt cho đến khi cuối cùng, dụng cụ được sử dụng chỉ là dây da. Chúa Giêsu không làm dịu đi sự trừng phạt, vì Ngài không có tội gì phải thú nhận, và vì vậy, như một con chiên trước người chăn chiên im lặng, Chúa đã không mở miệng Ngài (Ê-sai 53: 7).

 

Sự im lặng của Đấng Christ và việc không thú nhận bất kỳ tội lỗi nào sẽ khiến người tố tụng sử dụng hình thức trừng phạt nghiêm khắc nhất, cỏ roi ngựa. Loại xúc phạm này sẽ xé nát những mảnh da trên lưng của Ngài và khiến Ngài lộ ra xương và ruột. Nhà tiên tri, Vua Đa-vít, đã thấy điều này và viết trong sách Thi thiên: " Tôi đếm được các xương tôi. Chúng nó xem và ngó chân tôi " (Thi thiên 22:17). Các sách Phúc âm không cho chúng ta biết họ đã quất Chúa Giêsu bao nhiêu lần, nhưng Sứ đồ Phao-lô đã bị đánh ba mươi chín lần vào năm dịp khác nhau (2 Cô-rinh-tô 11:24). Truyền thống cho rằng điều này cũng xảy ra với Chúa Giêsu.

 

Luật giới Môi-se giới hạn việc phạm tội ở bốn mươi roi (Phục truyền luật lệ ký 25: 3), vì vậy nếu Chúa Giêsu nhận được ba mươi chín roi, thì người La Mã sẽ thiếu bản án tối đa của người Do Thái. Không có quy định về số lượng lần đánh được quản lý theo luật La Mã. Theo hệ thống La Mã, việc trừng phạt sẽ tiếp tục cho đến khi nạn nhân sắp bất tỉnh và cận kề cái chết. Theo một nhà nghiên cứu bệnh học pháp y, vụ đánh nhau thường dẫn đến gãy xương sườn, vết bầm tím nghiêm trọng ở phổi, và các vết rách kèm theo chảy máu vào khoang ngực và tràn khí màng phổi một phần hoặc toàn bộ (xẹp phổi).

 

Sáu trăm năm trước, nhà tiên tri Ê-sai đã viết về sự đau khổ của Đấng Mê-si theo những nghĩa sau:

 

4 Thật người đã mang sự đau ốm của chúng ta, đã gánh sự buồn bực của chúng ta; mà chúng ta lại tưởng rằng người đã bị Đức Chúa Trời đánh và đập, và làm cho khốn khổ. 5 Nhưng người đã vì tội lỗi chúng ta mà bị vết, vì sự gian ác chúng ta mà bị thương. Bởi sự sửa phạt người chịu chúng ta được bình an, bởi lằn roi người chúng ta được lành bịnh. 6 Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy; Đức Giê-hô-va đã làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên người. 7 Người bị hiếp đáp, nhưng khi chịu sự khốn khổ chẳng hề mở miệng. Như chiên con bị dắt đến hàng làm thịt, như chiên câm ở trước mặt kẻ hớt lông, người chẳng từng mở miệng. (Ê-sai 53:4-7).

 

Trong phần Kinh thánh tiên tri ở trên, từ tiếng Do Thái, chabbuwrah, được dịch bởi Phiên bản Quốc tế Mới (NIV) là "Vết thương của Ngài" (câu 5). Từ tiếng Do Thái này có nghĩa là một lằn roi hoặc vết bầm tím, vết hoặc lằn trên da. Bản King Gia-cơ của Kinh thánh tiếng Anh dịch đoạn dẫn này là "bởi lằn roi người chúng ta được lành bịnh" (Ê-sai 53: 5). Nhiều người tin rằng việc trừng phạt dưới bàn tay của những người lính La Mã đã giúp chữa lành cho cơ thể chúng ta. Những người khác nói rằng những vết thương được chữa lành cho chúng ta là dấu hiệu của cái chết thay thế của Ngài trên thập tự giá. Dù quan điểm của anh em là gì, Chúa Giêsu đã mở ra một nguồn chữa lành bằng những gì Ngài đã trải qua vào ngày đó.

 

Khi cuộc trừng phạt kết thúc, những người lính La Mã vẫn chưa xong với Ngài. Sự căm ghét của người La Mã đối với người Do Thái được thể hiện bởi những người lính còn lại trong Pháp quan, doanh trại của người La Mã, vì họ đã thay nhau đánh đập Chúa Giêsu Christ và làm nhục Ngài. Mác ghi lại rằng toàn bộ trường án (450-600 người) hoặc nhóm thuần tập (tiếng Hy Lạp speira) thay nhau dùng cây gậy đánh vào đầu Ngài và nhổ vào mặt Ngài trước khi chế nhạo Ngài bằng cách cúi đầu trước Ngài như cách họ đối với Sê-sa:

 

16 Lính điệu Đức Chúa Giêsu vào sân trong, tức là trong chỗ trường án; và nhóm cả cơ binh lại đó. 17 Họ choàng cho Ngài một cái áo điều, và đội trên đầu Ngài một cái mão bằng gai họ đã đương, 18 rồi chào Ngài rằng: Kính lạy Vua dân Giu-đa! 19 Lại lấy cây sậy đánh đầu Ngài, nhổ trên Ngài, và quì xuống trước mặt Ngài mà lạy. 20 Khi họ đã nhạo cười Ngài như vậy rồi, thì cổi áo điều ra, mặc áo của Ngài lại cho Ngài, và đem ra để đóng đinh trên cây thập tự. (Mác 15:16-20).

 

Họ đặt một cây quyền trượng vào tay phải của Ngài và chiếc áo choàng đỏ tươi của Hê-rốt quanh lưng Ngài để che đi vết thương hở của Ngài. Sau đó, họ xoắn một mão gai và dùng nó đâm vào đầu Ngài. Vương miện gai đưa chúng ta trở lại lời nguyền trên mặt đất trong Vườn Địa đàng. Đấng Christ mang biểu tượng của lời nguyền đó, tức là những cái gai, mang nó đến thập tự giá với Ngài.

 

đất sẽ bị rủa sả vì ngươi; trọn đời ngươi phải chịu khó nhọc mới có vật đất sanh ra mà ăn. 18 Đất sẽ sanh chông gai và cây tật lê, và ngươi sẽ ăn rau của đồng ruộng (Sáng thế ký 3:17-18).

 

Trong Cựu Ước, hơn năm trăm năm trước đó, Ê-sai, nhà tiên tri đã nói về Người Tôi Tớ Đau Khổ của Đức Chúa Trời được đứa đến Y-sơ-ra-ên. Ông đã viết:

 

Ta đã đưa lưng cho kẻ đánh ta, và đưa má cho kẻ nhổ râu ta; ai mắng hoặc giổ trên ta, ta chẳng hề che mặt (Ê-sai 50-6).

 

Tất cả những gì đã xảy ra cho Đấng Christ là theo kế hoạch của Đức Chúa Trời. Vào Ngày Lễ Ngũ Tuần, Sứ đồ Phi-e-rơ nói với hơn 3.000 người Do Thái trước mặt mình rằng: “Người đó bị nộp theo ý định trước và sự biết trước của Đức Chúa Trời, các ngươi đã mượn tay độc ác mà đóng đinh Người trên thập tự giá và giết đi.” (Công vụ 2:23 nhấn mạnh). Dưới bàn tay tể trị của Đức Chúa Trời, Đức Chúa Cha đã ban tặng Con Ngài cho chúng ta để làm của lễ thay thế chúng ta vì tội lỗi, và người Do Thái và dân ngoại, tức là toàn thể nhân loại, trong sự gian ác của chúng ta đã đổ tội cho Ngài.

 

Chúa Giêsu không bị Phi-lát tìm thấy có tội lần thứ hai (Giăng 19: 6-12)

 

6 Nhưng khi các thầy tế lễ cả và các kẻ sai thấy Ngài, thì kêu lên rằng: Hãy đóng đinh hắn trên cây thập tự, hãy đóng đinh hắn trên cây thập tự! Phi-lát nói cùng chúng rằng: Chính mình các ngươi hãy bắt mà đóng đinh người; bởi vì về phần ta không thấy người có tội lỗi chi hết. 7 Dân Giu-đa lại nói rằng: Chúng tôi có luật, chiếu luật đó hắn phải chết; vì hớn tự xưng là Con Đức Chúa Trời. 8 Khi Phi-lát đã nghe lời đó, lại càng thêm sợ hãi. 9 Người lại trở vào nơi trường án mà nói với Đức Chúa Giêsu rằng: Ngươi từ đâu? Nhưng Đức Chúa Giêsu không đáp gì hết. 10 Phi-lát hỏi Ngài rằng: Ngươi chẳng nói chi với ta hết sao? Ngươi há chẳng biết rằng ta có quyền buông tha ngươi và quyền đóng đinh ngươi sao? 11 Đức Chúa Giêsu đáp rằng: Nếu chẳng phải từ trên cao đã ban cho ngươi, thì ngươi không có quyền gì trên ta; vậy nên, kẻ nộp ta cho ngươi là có tội trọng hơn nữa. 12 Từ lúc đó, Phi-lát kiếm cách để tha Ngài; nhưng dân Giu-đa kêu lên rằng: Ví bằng quan tha người nầy, thì quan không phải là trung thần của Sê-sa; vì hễ ai tự xưng là vua, ấy là xướng lên nghịch cùng Sê-sa vậy! (Giăng 19-6-12).

 

Khi quân lính xong việc làm sỉ nhục Chúa Giêsu, họ trả Ngài lại cho Phi-lát. Tôi tưởng tượng rằng Phi-lát đã bị sốc trước sự lộn xộn của Người trước mặt. Bộ phim Nỗi thống khổ của Chúa Kitô của Mel Gibson đã miêu tả một cách sống động điều này, mặc dù không có bằng chứng Kinh Thánh nào về việc Phi-lát bị sốc hoặc thương hại. Phi-lát cảm thấy chắc chắn rằng sự trừng phạt của Chúa Kitô sẽ gây được thiện cảm giữa đám đông người Do Thái ở sân trong, và bằng cách đưa Chúa Kitô ra cho họ nhìn vì những gì Ngài đã làm, Phi-lát hy vọng rằng ông có thể thả Ngài. Sau tất cả, Phi-lát đã thực hiện năm nỗ lực để giải thoát Chúa như chúng ta có thể học từ Lu-ca 23: 4, 15, 20, 22; Giăng 19: 4, 12, 13. Cảnh khủng khiếp này của Chúa Giêsu trước đám đông đã được tiên tri khoảng hơn năm trăm năm trước bởi Ê-sai:

 

Như nhiều kẻ thấy ngươi mà lấy làm lạ - mặt mày người xài-xể lắm hơn kẻ nào khác, hình dung xài-xể hơn con trai loài người (Ê-sai 52:14).

 

Đấng Christ đã bị đánh đập rất nặng nề đến nỗi hình hài của Ngài giờ đây đã bị biến dạng đến mức Ngài hầu như không còn trông giống con người nữa. Phi-lát trình Chúa Giêsu với họ: "Kìa, xem người nầy!" (Giăng 19: 5b). Trước họ, tất cả đều là Con người hoàn hảo nhất, yêu thương và nhân hậu nhất mà trái đất từng chứng kiến. Đây là Đức Chúa Trời bằng xương bằng thịt, cho chúng ta thấy Đức Chúa Trời là như thế nào theo cách mà chúng ta có thể hiểu được, nhưng loài người đã khước từ Ngài. Kinh Thánh mô tả Chúa Giêsu là người bị từ chối loài người, một con người đau khổ và quen với sự đau buồn (Ê-sai 53: 3).

 

Sau khi trừng phạt, khi Chúa Giêsu được trình diện trước đám đông, các thầy tế lễ cả, những người lãnh đạo và các quan chức không để cho đám đông cảm thông. Họ là những người ngay lập tức khởi xướng tiếng hô, "Hãy đóng đinh! Hãy đóng đinh!" Hãy tưởng tượng cảm xúc của mẹ và anh em của Ngài và các môn đồ nếu họ có mặt trong đám đông (chúng tôi không được kể), đặc biệt là khi họ nhìn vào Đấng Christ yêu dấu của họ sau khi đội binh lính làm điều tồi tệ nhất của họ. Họ hẳn đã rất sốc và kinh hoàng khi nghe đám đông kêu lên: "Hãy đóng đinh hắn trên cây thập tự, hãy đóng đinh hắn trên cây thập tự!" (Giăng 19: 6a).

 

Chúng ta không nên nghĩ rằng, nếu chúng ta đã ở đó, mọi chuyện sẽ khác. Bản chất con người giống nhau và vấn đề tội lỗi cũng nằm trong tâm hồn chúng ta nhiều như trong tâm hồn họ. Mỗi chúng ta đều thấy mình ở đó trong sân đó. Chỉ có một cách để giải thoát khỏi bản chất tội lỗi của chúng ta. Cần phải có một người thay thế sẽ nhận lấy tội lỗi của chúng ta về chính Ngài và loại bỏ nó. Cảm ơn Chúa vì Chúa Giêsu. Ngài là Chiên Con hoàn hảo của Đức Chúa Trời.

 

Một lần nữa, Phi-lát đáp lại đám đông lần thứ hai khi thấy Chúa Giêsu không có tội, ông nói cùng họ rằng: "Chính mình các ngươi hãy bắt mà đóng đinh người; bởi vì về phần ta không thấy người có tội lỗi chi hết." (Giăng 19: 6b). Tại sao Phi-lát không đóng quá trình xử án vào lúc đó? Nếu Chúa Giêsu được tuyên bố là không có tội, tại sao lại phải nghe những kẻ lôi kéo này nữa? “7 Dân Giu-đa lại nói rằng: Chúng tôi có luật, chiếu luật đó hắn phải chết; vì hớn tự xưng là Con Đức Chúa Trời. 8 Khi Phi-lát đã nghe lời đó, lại càng thêm sợ hãi.”(Giăng 19: 7-8a).

 

Khi được các nhà lãnh đạo Do Thái cho biết rằng Chúa Giêsu tự xưng là Con Đức Chúa Trời, tại sao ý nghĩ đó lại khiến Phi-lát càng sợ hãi?

 

Chiều sâu của sự xấu xa và hận thù trong các nhà lãnh đạo Do Thái là không có giới hạn. Trong tâm trí rối bời, họ đang mong đợi một Đấng Mê-si-a sẽ giải cứu họ khỏi sự chiếm đóng của La Mã. Họ không cần một người giải cứu khỏi tội lỗi; họ đang tìm kiếm một Đấng Mê-si giống mình hơn.

 

Thỉnh thoảng, tôi bắt gặp những người đã nói với tôi rằng Chúa Giêsu chưa bao giờ xưng là Con Đức Chúa Trời. Tôi không biết họ đọc Kinh thánh gì, nhưng ở đây trong phân đoạn này, ngay cả những kẻ thù của Chúa Giêsu cũng nói rằng Ngài đã nói rằng Ngài là Con Đức Chúa Trời (câu 7). Họ không tin Ngài, còn anh em thì sao? Người Do Thái bây giờ đã kháng cáo với Phi-lát từ Luật Môi-se, trong đó có ghi: "Ai nói phạm đến danh Đức Giê-hô-va hẳn sẽ bị xử tử" (Lê-vi Ký 24:16). Như chúng ta đã nói trong nghiên cứu trước, họ không muốn Ngài bị ném đá, tức là cách hành quyết điển hình của người Do Thái. Họ đang cố gắng tác động Phi-lát để đặt lời nguyền lên Ngài bằng cách treo Ngài lên một cột gỗ (Phục truyền luật lệ ký 21:23, thập tự giá được xem như một cột gỗ).

 

Quyền lực và Trách nhiệm (Giăng 19: 9-11)

 

Lần đầu tiên trong cuộc gặp gỡ này, Phi-lát giờ đây đã cảm thấy sợ hãi. Người La Mã bị cai trị bởi sự sợ hãi của các vị thần khác nhau của họ. Đó là một điều cần phải trả lời với Sê-sa, nhưng các vị thần La Mã? Bây giờ, điều đó thật đáng sợ! Có lẽ, Phi-lát nhận thấy rằng Chúa Giêsu dường như không sợ hãi, tức là Ngài đã đứng vững trước sự tra tấn của sự trừng phạt mà không thú nhận. Phong thái của Đấng Christ mang đến cho ông khả năng rằng, có thể Người này là Con của Đức Chúa Trời. Có lẽ, ông ta cũng nhớ lại lời nhận xét của vợ mình không liên quan gì đến người đàn ông vô tội đó (Ma-thi-ơ 27:19). Phi-lát lại đưa Chúa Giêsu vào nơi trường án của ông để nói chuyện riêng với Ngài. "Ngươi từ đâu? Nhưng Đức Chúa Giêsu không đáp gì hết" (Giăng 19: 9). Mặc dù Ngài là một khối máu với máu nhỏ giọt trên sàn nhà của Phi-lát, Chúa Giêsu là vương giả trong sự im lặng của Ngài và hoàn toàn kiểm soát. Chính Phi-lát mới là người đang bị xét xử. Chúa Giêsu không cầu xin một lối thoát nào. Ngài đã hoàn toàn cam kết với kế hoạch của Đức Chúa Cha. Phi-lát đe dọa Ngài nói bằng cách ra lệnh cho Ngài, "Ngươi há chẳng biết rằng ta có quyền buông tha ngươi và quyền đóng đinh ngươi sao? 11 Đức Chúa Giêsu đáp rằng: Nếu chẳng phải từ trên cao đã ban cho ngươi, thì ngươi không có quyền gì trên ta; vậy nên, kẻ nộp ta cho ngươi là có tội trọng hơn nữa.'' (câu 10-11).

 

Chúa Giêsu phán gì trong câu 11? Ai là người nắm quyền?

 

Chúa Giêsu nói rằng Cai-pha, kẻ đã giao Chúa Giêsu Christ cho Phi-lát, mắc một tội lớn hơn. Có những mức độ tội lỗi khác nhau, và anh em nghĩ điều gì khiến người này phải chịu trách nhiệm hơn người khác?

 

Phi-lát tự thấy mình là người duy nhất hiện có thể giúp Chúa Kitô. Theo quan điểm của ông, Chúa Giêsu không có bạn hữu trên thế gian. Nếu anh em là một Cơ đốc nhân, đừng bao giờ tin lời nói dối đó của kẻ thù. Đức Chúa Trời đang trông chừng anh em, và Vua của anh em đã đến gần. Mọi thứ xảy ra trên bình diện vật chất đều được ghi nhận; không có gì thoát khỏi sự quan sát của thiên đàng (2 Sử-ký 16: 9). Chúa sẽ cho phép dân Ngài trải qua những điều đau đớn, nhưng mọi hành vi sẽ bị phán xét. Người ta sẽ phải chịu trách nhiệm về mọi lời nói ra từ miệng mình: " Vả, ta bảo các ngươi, đến ngày phán xét, người ta sẽ khai ra mọi lời hư không mà mình đã nói" (Ma-thi-ơ 12:36). Ở một nơi khác, nó được viết, " Chẳng có vật nào được giấu kín trước mặt Chúa, nhưng hết thảy đều trần trụi và lộ ra trước mắt Đấng mà chúng ta phải thưa lại," (Hê-bơ-rơ 4:13).

 

Phi-lát nghĩ rằng ông có quyền lực, nhưng Chúa Giêsu là Đấng thực sự nắm quyền điều hành. Phi-lát phải chịu trách nhiệm giải trình và một ngày nào đó sẽ xuất hiện trước nơi phán xét của Đấng Christ: “Bởi vì chúng ta thảy đều phải ứng hầu trước tòa án Đấng Christ, hầu cho mỗi người nhận lãnh tùy theo điều thiện hay điều ác mình đã làm lúc còn trong xác thịt” (2 Cô-rinh-tô 5:10). Vào thời đó, nếu một người không có Chúa Giêsu Christ, sẽ có những mức độ tội lỗi và hình phạt khác nhau. Hành động của chúng ta làm hư hỏng bản thân là một chuyện, nhưng ảnh hưởng người khác phạm tội lại là một chuyện hoàn toàn khác. Các nhà lãnh đạo phải chịu trách nhiệm giải trình cao hơn vì mức độ ảnh hưởng của họ (Gia-cơ 3: 1). Đối với tất cả những ai đã tin cậy Đấng Christ, họ sẽ không bị phán xét về tội lỗi của họ; Sự phán xét đã được trả bởi Chúa Giêsu tại thập tự giá của Đấng Christ (Giăng 5: 22-24). Phi-lát sẽ bị phán xét vì đã xử lý sự bất công này, nhưng các thượng tế và các nhà lãnh đạo cầm quyền sẽ cảm thấy tội lỗi nặng nề hơn về phần mình khi từ chối Đấng Mê-si (Đấng Christ).

 

Phi-lát một lần nữa cố gắng trả tự do cho Chúa Giêsu (câu 12), nhưng người Do Thái nhất quyết không chịu. Họ vẫn còn một lá bài thao túng, và sau cuộc trò chuyện thân mật cuối cùng của Phi-lát với Chúa Giêsu và lời tuyên bố thứ ba với họ về niềm tin của ông vào sự vô tội của Đấng Christ, người Do Thái đã giở lá bài át chủ bài của họ lên và hét lên: "Ví bằng quan tha người nầy, thì quan không phải là trung thần của Sê-sa"(câu 12).

 

Người Do Thái đã đe dọa gì với Phi-lát trong câu 12?

 

Sự từ chối của Vua Giêsu (Giăng 19: 13-16)

 

13 Phi-lát nghe lời đó bèn dẫn Đức Chúa Giêsu ra ngoài, rồi ngồi trên tòa án, tại nơi gọi là Ba-vê, mà tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Ga-ba-tha. 14 Vả, bấy giờ là ngày sắm sửa về lễ Vượt Qua, độ chừng giờ thứ sáu. Phi-lát nói cùng dân Giu-đa rằng: Vua các ngươi kia kìa! 15 Những người đó bèn kêu lên rằng: Hãy trừ hắn đi, trừ hắn đi! Đóng đinh hắn trên cây thập tự đi! Phi-lát nói với chúng rằng: Ta sẽ đóng đinh Vua các ngươi lên thập tự giá hay sao? Các thầy tế lễ cả thưa rằng: Chúng tôi không có vua khác chỉ Sê-sa mà thôi. 16 Người bèn giao Ngài cho chúng đặng đóng đinh trên thập tự giá. Vậy, chúng bắt Ngài và dẫn đi. (Giăng 19:13-16).

 

Phi-lát bị đặt vào một tình huống khó khăn, vì ông phải quyết định mình sẽ phục vụ vương quốc nào. Để đưa ra một phán quyết "không có tội" gần như chắc chắn đã hủy hoại sự nghiệp chính trị của ông. Người Rô-ma có thể đã trừng phạt ông ta vì đã không kết án kẻ đã công khai thách thức quyền lực của Sê-sa. Phi-lát cảm thấy thoải mái trong vai trò như một nhà chính trị và thà kết án một người vô tội còn hơn để Sê-sa nghe về sự lãnh đạo kém cỏi của mình. Trong cơn bực tức, ông đã nhượng bộ. Thay vì phục tùng vương quốc của Đức Chúa Trời, Phi-lát dành lẽ thật cho quyền lực, thành công theo đám đông và sự thoải mái ngắn hạn.

 

24 Phi-lát thấy mình không thắng nổi chi hết, mà sự ồn ào càng thêm, thì lấy nước rửa tay trước mặt thiên hạ, mà nói rằng: Ta không có tội về huyết của người nầy; điều đó mặc kệ các ngươi. 25 Hết thảy dân chúng đều đáp rằng: Xin huyết người lại đổ trên chúng tôi và con cái chúng tôi! (Ma-thi-ơ 27:24-25).

 

Anh em nghĩ rằng Phi-lát đã cân nhắc lại hay hối hận về hành động của mình sau khi Chúa Giêsu bị đóng đinh không? Anh em có nghĩ rằng sau đó ông ta đã mắc phải tội lỗi không?

 

Tôi ước rằng cảm giác tội lỗi và trách nhiệm đối với tội lỗi của chúng ta có thể được xóa bỏ bằng việc rửa tay. Giá như nó dễ dàng như vậy! Chỉ có một điều duy nhất có thể xóa bỏ tội lỗi: máu của Đấng Christ đã đổ ra trên thập tự giá để trả giá đầy đủ cho tội lỗi. Đó là một câu nói bi thảm của người dân ngày đó: "Xin huyết người lại đổ trên chúng tôi và con cái chúng tôi!" (Ma-thi-ơ 27:25). Trong gần hai nghìn năm, tức là từ năm 70 Sau Công Nguyên cho đến năm 1948, người Do Thái bị trục xuất khỏi đất của họ. Có khả năng rõ ràng là Đức Chúa Trời đã kỷ luật họ với tư cách là một quốc gia, nhưng đồng thời, sử dụng những tín đồ Do Thái ban đầu đó để truyền ra Phúc Âm cho dân ngoại.

 

Giăng viết rằng Phi-lát, vì ghê tởm giới lãnh đạo Do Thái đã phủ nhận Chúa Giêsu là Vua của họ, đã tuyên bố: "Vua các ngươi kia kìa! Phi-lát nói cùng dân Giu-đa.15 Những người đó bèn kêu lên rằng: Hãy trừ hắn đi, trừ hắn đi! Đóng đinh hắn trên cây thập tự đi! Phi-lát nói với chúng rằng: Ta sẽ đóng đinh Vua các ngươi lên thập tự giá hay sao? Các thầy tế lễ cả thưa rằng: Chúng tôi không có vua khác chỉ Sê-sa mà thôi. 16 Người bèn giao Ngài cho chúng đặng đóng đinh trên thập tự giá. Vậy, chúng bắt Ngài và dẫn đi." (Giăng 19: 15-16). Những gì các nhà lãnh đạo đã thốt ra vào lúc này. Kinh thánh thốt ra bởi miệng, trái tim lên tiếng (Ma-thi-ơ 15:18). Thật khó tin khi nghĩ rằng người Do Thái đã tuyên bố Sê-sa là vua của họ vào thời điểm này. Dân sự của Đức Chúa Trời tự coi mình là riêng biệt và thánh khiết, không bị cai trị bởi một vị vua khác, nhưng các nhà lãnh đạo của Y-sơ-ra-ên nói rằng họ sẵn sàng được cai trị bởi Sê-sa với tư cách là vua của họ chứ không phải bởi Chúa Giêsu, người mà họ cho là dị giáo.

 

Điều gì đã xảy ra với Phi-lát sau đó? Eusebius, một nhà sử học La Mã và một học giả về kinh thánh, đã trích dẫn những lời tường thuật đầu tiên của ngụy thư và nói rằng Phi-lát đã gặp bất hạnh trong triều đại của Caligula (37–41 SCN), bị đày đến Gaul, và cuối cùng tự sát ở Vienne. Sử gia thế kỷ 10, Agapius of Hierapolis, trong cuốn Lịch sử phổ quát của mình, nói rằng Phi-lát đã tự sát trong năm đầu tiên dưới triều đại của Caligula vào năm 37/38 sau Công nguyên.

 

Có thể có những người, tin chắc về sự vô tội của Chúa Giêsu, vẫn cảm thấy rằng họ không thể làm gì để ngăn chặn những gì đã xảy ra và không muốn mạo hiểm giám sát của công chúng giữa một đám đông giận dữ. Trong khi nhiều người trong đám đông có lẽ là môn đồ của Chúa Giêsu, thì nhiều người đang hò hét đòi Ba-ra-ba. Thái độ của họ là thái độ đã được tìm thấy liên tục trong hai mươi thế kỷ qua: "Chúng tôi không muốn người đàn ông này cai trị chúng tôi!" Đó là cách cơ bản nhất để quyết định ai là một Cơ đốc nhân chân chính và ai không.

 

Khi Chúa Giêsu nói về Nước Đức Chúa Trời, Ngài đã nghĩ đến sự trị vì và cai trị của Vua. Chúa Giêsu là vị Vua đó và sự đòi hỏi của Ngài là để có được vị trí chính đáng của Ngài trong lòng mỗi người với tư cách là Vua và Chúa. Nếu Ngài không phải là, thì bản thân là. Chúng ta hoặc để Ngài là ông chủ của mọi thứ, hoặc chúng ta tự biến mình thành ông chủ của mọi thứ. Nó là đơn giản và cơ bản đó. Hai ngàn năm trước, quần chúng từ chối sự cai trị và trị vì của Ngài. Hôm nay, nó là một câu chuyện tương tự. Hầu hết mọi người từ chối Chúa Giêsu vì lý do đơn giản là họ thích tôn thờ cái tôi, họ yêu tội lỗi của mình, và họ không chịu cúi đầu trước bất kỳ ai khác. Họ không muốn Chúa Giêsu vì điều đó có nghĩa là nói không với chính chúng ta và vâng với Ngài. Đó là một sự thay đổi triệt để về lòng trung thành. Con đường chúng ta đi nhiều lần ngã ba. Quyết định ban đầu của chúng ta tin cậy nơi Chúa Giêsu Christ là sự lựa chọn quan trọng nhất mà chúng ta sẽ thực hiện, nhưng đó là sự lựa chọn đầu tiên trong số nhiều lựa chọn. Mỗi ngày, chúng ta phải chọn vương quốc nào chúng ta sẽ phục vụ. Anh em sẽ phục tùng sự thật hay khuất phục trước quyền lực?

 

Cảm tạ Chúa vì Chúa Giêsu, Chiên Con hoàn hảo của Đức Chúa Trời. Ngài là Đấng duy nhất có thể trả giá đầy đủ cho chúng ta, tức là, là của lễ hoàn hảo, không có tội lỗi, giống như Chiên Con của Lễ Vượt Qua. Cảm ơn Chúa rằng cái chết không có bất cứ điều gì ngăn cản chúng ta bởi vì sự hy sinh tình yêu của Ngài.

 

Lời cầu nguyện: Lạy Cha, Cảm ơn Cha vì sự hy sinh của Chúa Giêsu, con trai hoàn hảo của Ngài. Con cầu xin Đức Thánh Linh của Ngài gìn giữ con khỏi điều ác, mở ra Lời Ngài cho sự hiểu biết của con, và ban cho con sức mạnh để chọn lẽ thật, ý muốn của Cha và vương quốc của Cha. Của Cha là vinh quang mãi mãi. Amen!

 

Keith Thomas

Email: keiththomas@groupbiblestudy.com

Website: www.groupbiblestudy.com