Để xem thêm các nghiên cứu kinh thánh bằng tiếng Việt,
 bấm vào đây.

35. Gethsemane and Jesus Arrested

35. Vườn cây dầu và Đức Chúa Giêsu bị bắt

Giệt-si-ma-ni: Nơi ép dầu Ô liu

 

Khi chúng ta bắt đầu với Giăng chương mười tám, chúng ta hãy hình dung cảnh đó. Chúa Giêsu kết thúc lời cầu nguyện của Ngài trong Giăng 17 và băng qua Thung lũng Kidron giữa Núi Đền và Núi Ô liu. Sử gia Josephus viết về 256.500 con cừu non được cúng tế trong Đền thờ trong Lễ Vượt Qua trong một năm giữa 66-70 CN (Chiến tranh Do Thái 6.9.3). Máu từ những con vật cúng tế được chuyển xuống Thung lũng Kidron ở phía đông của Núi Đền của Giê-ru-sa-lem. Trong lễ Vượt qua, những suy nghĩ về sự hy sinh và sự cứu chuộc sẽ tràn ngập tâm trí của con dân Đức Chúa Trời. Máu từ những vật hiến tế sẽ có thể nhìn thấy khi họ băng qua Kidron Brook trong thung lũng. Y-sơ-ra-ên đã giữ lịch âm, vì vậy Lễ Vượt Qua được cử hành vào lúc trăng tròn, do đó giúp Chúa Giêsu và mười một môn đệ có thể nhìn thấy khi họ đi lên Núi Ô-liu. Sứ đồ Giăng viết rằng Chúa Giêsu vào một khu vườn (câu 1), nhưng chỉ Ma-thi-ơ và Mác đề cập đến tên của khu vườn: Giệt-si-ma-ni. R. Kent Hughes đã đưa ra một số so sánh thú vị giữa Vườn Địa Đàng và Vườn Giệt-si-ma-ni

 

A-đam đầu tiên bắt đầu cuộc sống trong một khu vườn. Chúa Giêsu Christ, A-đam cuối cùng, đã đến cuối đời của Ngài trong một khu vườn.

Tại vườn Ê-đen, A-đam đã phạm tội. Tại Giệt-si-ma-ni, Đấng Cứu Rỗi đã chiến thắng tội lỗi.

Trong vườn Ê-đen, A-đam đã bị ngã. Tại Giệt-si-ma-ni, Chúa Giêsu đã vượt qua.

Trong vườn Ê-đen, Adam ẩn mình. Tại Giệt-si-ma-ni, Chúa của chúng ta đã mạnh dạn thể hiện chính Ngài.

Trong vườn Ê-đen, thanh gươm đã được rút ra. Ở Giệt-si-ma-ni, nó được bao bọc.

 

Chính tại khu vườn này, Chúa Giêsu thường ở lại qua đêm với các môn đồ của Ngài và giảng dạy vào buổi sáng sớm tại các sân trong Đền thờ (Giăng 18: 2). Một số người thắc mắc tại sao Ngài không ở với La-xa-rơ, Ma-ri và Ma-thê ở phía bên kia Núi Ô-liu ở Bê-tha-ni? Sau cùng, chúng ta biết rằng họ là bạn hữu của Chúa Giêsu. Có thể là Đấng Christ đã tìm cách bảo vệ họ khỏi sự phán xét của các nhà lãnh đạo tôn giáo. Chúa Giêsu đã thu hút sự chú ý và không tán thành của những người Pha-ri-si, và bất cứ ai thấy hợp cùng với Chúa Giêsu đều có nguy cơ phải trả một giá đắt, thậm chí đến mức bị đuổi ra khỏi hội đường (Giăng 9:22).

 

Núi Ô-liu được đặt tên như vậy vì có nhiều cây Ô-liu mọc trên sườn núi. Đó có thể là một khu vườn riêng với bức tường bao quanh, và có lẽ chủ sở hữu đang kinh doanh ép dầu từ ô liu. Chúng ta không biết khu vườn trên Núi Ôliu xa bao nhiêu, nhưng khói bốc lên từ bàn thờ cúng tế, cách đó bốn năm trăm thước trên Núi Đền, có thể nhìn thấy ở bất cứ đâu trên sườn núi.

 

Giăng không cho chúng ta biết bất cứ điều gì về mọi sự trong cầu nguyện mà Chúa Giêsu đã trải qua, vì vậy để có được bức tranh toàn cảnh về các chi tiết của Giệt-si-ma-ni, chúng ta phải quay lại Phúc âm Lu-ca và trở lại câu chuyện của Giăng về vụ bắt giữ.

 

39 Đoạn, Đức Chúa Giêsu ra đi, lên núi Ô-liu theo như thói quen; các môn đồ cùng đi theo Ngài. 40 Khi đã đến nơi đó, Ngài phán cùng môn đồ rằng: Hãy cầu nguyện, hầu cho các ngươi khỏi sa vào sự cám dỗ. 41 Ngài bèn đi khỏi các môn đồ, cách chừng liệng một cục đá, quì xuống mà cầu nguyện 42 rằng: Lạy Cha, nếu Cha muốn, xin cất chén nầy khỏi tôi! Dầu vậy, xin ý Cha được nên, chớ không theo ý tôi! 43 Có một thiên sứ từ trên trời hiện xuống cùng Ngài, mà thêm sức cho Ngài. 44 Trong cơn rất đau thương, Ngài cầu nguyện càng thiết, mồ hôi trở nên như giọt máu lớn rơi xuống đất. 45 Cầu nguyện xong, Ngài đứng dậy trở lại cùng các môn đồ, thấy đang ngủ mê vì buồn rầu. 46 Ngài phán rằng: Sao các ngươi ngủ? Hãy đứng dậy cầu nguyện, để cho khỏi sa vào sự cám dỗ. (Lu-ca 39:46).

 

Trong Khu vườn, chúng ta có được một cái nhìn thoáng qua về hiện thực của trái tim Đấng Cứu Rỗi của chúng ta trong những giờ cuối cùng của cuộc đời phàm trần của Ngài trên trái đất. Sự căng thẳng thuộc linh mà Ngài đang trải qua rất dữ dội đến nỗi Ngài cần một thiên sứ để tăng thêm sức mạnh Ngài (Lu-ca 22:43).

 

Anh em nghĩ Chúa Giêsu biết bao nhiêu về những gì sắp xảy ra? Chúng ta chỉ có thể suy đoán ở đây, nhưng anh em tưởng tượng đâu là mối quan tâm quan trọng nhất của Ngài vào lúc này?

 

Việc bắt giữ Ngài không có gì ngạc nhiên đối với Chúa Giêsu; Ngài biết Ngài phải cầu nguyện trong nhiêu thời gian và không hề nghĩ đến việc trốn tránh hay chối bỏ những gì Ngài biết sẽ sắp đến. Chúa biết rằng giờ của Ngài đã đến (Giăng 17: 1). Trong cái nhìn gần gũi và cá nhân về Đấng Cứu Rỗi của chúng ta ở đây trong khu vườn, chúng ta thấy nỗi thống khổ tột cùng của Ngài được minh chứng bằng mồ hôi của Ngài, như giọt máu (câu 44). Ngài đang chuẩn bị cho chính Ngài, cũng như các môn đồ của Ngài, cho những giờ cuối cùng của Ngài. Chúa Giêsu đã cố ý chọn nơi này; Không phải ngẫu nhiên mà Ngài đến khu vườn này, vì vậy chúng ta hãy xem xét tầm quan trọng của nơi này. " Giệt-si-ma-ni " có nghĩa là nơi ép ô liu. Dầu ô liu được sử dụng để thắp sáng đèn. Có vẻ như Ánh sáng Thế gian sẽ phải trải qua một trải nghiệm đầy đau khổ và bức xúc ở Giệt-si-ma-ni.

 

Xin ý Cha được nên, chớ không theo ý tôi

 

Chúa Giêsu phán cùng chúng ta rằng, là Cơ đốc nhân, chúng ta cũng là ánh sáng của thế gian giống như Chúa Giêsu là Ánh sáng của thế gian (Ma-thi-ơ 5:14). Nếu anh em muốn tỏa sáng rực rỡ cho Chúa, hãy lưu ý rằng anh em có thể phải chịu đựng bóng tối của trải nghiệm Giệt-si-ma-ni. Trong thời kỳ tăm tối đó, anh em có thể phải thực hiện những lựa chọn thuộc linh, cho dù từ bỏ ý muốn của mình cho Đấng Christ hay chọn cách tự bảo vệ mình. Nếu chúng ta nói, như Chúa Giêsu đã từng phán, “Xin ý Cha được nên, chớ không theo ý tôi,” thì chúng ta phải tin cậy Đức Chúa Trời về hành trình và kết quả. Trong trải nghiệm của sự áp lực và đổ vỡ này, anh em sẽ bị cám dỗ đầu hàng bản chất xác thịt của mình thay vì phục tùng ý muốn của mình cho Đấng Christ. Mặc dù Con đường Thập tự giá khó khăn và đôi khi sẽ mang lại đau đớn, nhưng nó mang lại nhiều kết quả. Đó cũng là con đường dẫn đến niềm vui và chiến thắng tuyệt vời như Chúa Giêsu đã chứng minh cho chúng ta.

 

Chúng ta có thể cho rằng, càng gần đến sự trưởng thành thuộc linh (tuổi trưởng thành) trong đời sống Cơ đốc nhân, chúng ta càng dễ dàng nghe được tiếng nói của Thánh Linh. Mặc dù phần lớn, tôi tin rằng đó là sự thật, có những lúc một tín đồ trưởng thành được Đức Chúa Trời để lại để đưa ra những lựa chọn thuộc linh dưới sự giám sát của Đấng hài lòng bởi đức tin. Chúa thường để chúng ta lựa chọn thay vì bảo chúng ta phải làm gì. Tại sao Chúa để lại quyết định với chúng ta? Anh em đã bao giờ ước Chúa sẽ làm cho mọi thứ trở nên rõ ràng như pha lê? Nhiều người trong chúng ta có thể có mối tương quan với môn đồ Thô-ma. Khi được cho biết về sự phục sinh của Đấng Christ, Thô-ma không thể tin được cho đến khi ông có bằng chứng. Với chính mình, nhìn thấy là tin. Trừ khi ông nhìn thấy những dấu đinh trên tay Chúa Giêsu và đặt ngón tay của mình vào chỗ có những chiếc đinh và đặt tay vào cạnh Ngài, thì Thô-ma sẽ không tin (Giăng 20:25). Chúa rất nhân từ đối với ông ta và đã hiện diện chính Ngài trong hình thể để ông ta làm điều đó. Chúa Giêsu phán rằng: “Vì ngươi đã thấy ta, nên ngươi tin. Phước cho những kẻ chẳng từng thấy mà đã tin vậy” (Giăng 22:29).

 

Theo kinh nghiệm của con người, chúng ta muốn có bằng chứng để làm cơ sở cho đức tin của mình, tức là bằng chứng cảm nhận, điều gì đó chúng ta thấy hoặc trải nghiệm. Chúng ta đã quen với cách giải thích lẽ thật này, nhưng Chúa muốn rèn giũa các giác quan thuộc linh của chúng ta để chúng ta học cách đưa ra quyết định dựa trên đức tin. Loại đức tin này làm đẹp lòng Đức Chúa Trời, tức là đức tin chưa thấy bằng chứng nhưng vẫn hết lòng tin tưởng. Trong nhân tính của Ngài và với tất cả những sức mạnh vô hình của kẻ ác đang tìm cách ảnh hưởng đến sự lựa chọn của Ngài, Chúa Giêsu đã đưa ra một lựa chọn: “xin ý Cha được nên, chớ không theo ý tôi” (Lu-ca 22:42).

 

Anh em đã trải nghiệm sự đau đớn tại vườn Giệt-si-ma-ni trong đời chưa? Có kết quả tích cực nào đến từ thời điểm đó?

 

Đấng Christ ngập tràn nỗi buồn đến tận cùng của sự chết

 

Khi họ đến Giệt-si-ma-ni, Ngài cách họ một khoảng ném đá và bắt đầu quỳ gối cầu nguyện (Lu-ca 22:41). Ma-thi-ơ viết rằng, đôi khi, tư thế của Ngài là tư thế nằm úp mặt xuống đất và sốt sắng cầu nguyện:

 

37 Đoạn, Ngài bèn đem Phi-e-rơ và hai người con của Xê-bê-đê đi với mình, tức thì Ngài buồn bực và sầu não lắm. 38 Ngài bèn phán: Linh hồn ta buồn bực cho đến chết; các ngươi hãy ở đây và tỉnh thức với ta. 39 Rồi Ngài bước tới một ít, sấp mặt xuống đất mà cầu nguyện rằng: Cha ơi! nếu có thể được, xin cho chén nầy lìa khỏi Con! Song không theo ý muốn Con, mà theo ý muốn Cha. (Ma-thi-ơ 26:37-39).

 

Cụm từ, "buồn bực cho đến chết " (câu 38), mô tả trạng thái cảm xúc sâu sắc nhất mà một linh hồn sống có thể chịu đựng. Mác miêu tả Chúa Giêsu là người “vô cùng kinh hãi và sầu não” (Mác 14:33). Chúa yêu cầu các môn đồ của Ngài phải canh thức với Ngài.

 

Tại sao các môn đồ của Chúa Giêsu không thể thức để canh chừng? Anh em nghĩ những yếu tố nào đã góp phần khiến các môn đồ ngủ quên khi Ngài cần?

 

Bài viết này tin rằng đó là thời kỳ chiến tranh tinh thần cũng như sự đau khổ về thể chất đáng kể. Đó có thể là do họ kiệt sức và cạn kiệt cảm xúc hoặc họ không muốn đối mặt với những gì đang xảy ra. Theo tôi, đó cũng là bởi vì họ đều đang bị tấn công tinh thần rất lớn.

Lu-ca mô tả Chúa Giêsu “Trong cơn rất đau thương, Ngài cầu nguyện càng thiết, mồ hôi trở nên như giọt máu lớn rơi xuống đất” (Lu-ca 22:44). Từ tiếng Hy Lạp được dịch là nỗi đau thương là nơi chúng ta lấy từ tiếng Anh agony. Từ Hy Lạp này được dùng để chỉ một người chiến đấu trong trận chiến với nỗi sợ hãi tột độ.

 

Jim Bishop, trong cuốn sách của mình, The Day Christ Died (Ngày Đức Chúa Christ chết) nhận xét về mồ hôi của Ngài giống như những giọt máu:

 

Về mặt y học, đây được gọi là chứng tăng huyết áp. Nó xảy ra khi nỗi sợ hãi chồng chất lên nỗi sợ hãi, khi sự thống khổ của đau khổ đè lên một nỗi đau khổ lớn hơn cho đến khi người bị mẫn cảm cao không thể chịu đựng được nữa. Tại thời điểm đó, bệnh nhân thường bất tỉnh. Khi điều đó không xảy ra, các mao mạch dưới da đôi khi giãn rộng đến mức khi chúng tiếp xúc với các tuyến mồ hôi, các mao mạch nhỏ sẽ vỡ ra. Máu được tiết ra cùng với mồ hôi và thường xảy ra trên khắp cơ thể.

 

Tôi đã đọc về một tình huống tương tự trong Chiến tranh thế giới thứ hai khi máy bay Đức ném bom Luân Đôn ở nơi được gọi là Blitz. Sức ép hàng ngày của cuộc ném bom của Đức hàng đêm đã khiến nhiều trường hợp người dân gặp chứng mồ hôi máu ở Luân Đôn phải sống trong các nhà ga dưới lòng đất, buộc phải sống trong các ga tàu điện ngầm khi họ lắng nghe tiếng bom rơi bên trên và mặt đất rung chuyển. Sự căng thẳng sợ hãi khiến một số người đổ mồ hôi.

 

Một số người tin rằng lời của Lu-ca, “Mồ hôi của Ngài trở nên như giọt máu lớn rơi xuống đất”, không có nghĩa là Chúa Giêsu chảy máu qua tuyến mồ hôi. Họ nghĩ rằng đó chỉ là những giọt mồ hôi lớn. Với dòng lập luận này, họ nói rằng cách giải thích thích hợp là sự căng thẳng của Ngài khiến Ngài đổ mồ hôi nhiều hơn bình thường, nhưng nếu đúng như vậy thì tại sao lại đề cập đến máu? Đó không phải là nhiệt độ nóng khiến Đấng Christ đổ mồ hôi, trong vài giờ sau đêm hôm đó; trời lạnh đến nỗi Phi-e-rơ sưởi ấm mình bằng ngọn lửa giữa những kẻ bắt Chúa Giêsu ở sân Cai-pha.

 

Chúa Giêsu không đổ mồ hôi vì Ngài nóng, nhưng Ngài đổ mồ hôi vì năng lượng của sự cầu nguyện hăng say của Ngài hoặc thậm chí sợ hãi hoặc căng thẳng. Nếu quả thật, Ngài đổ mồ hôi máu, thì điều đó đã được thể hiện rõ qua màu áo dài của Ngài khi Ngài đến gần các môn đồ. Tôi để anh em quyết định cách giải thích nào anh em thấy là đáng tin cậy nhất. Tôi nghĩ rằng Kinh Thánh đề cập đến những giọt máu bởi vì Ngài đã đổ mồ hôi máu.

 

Những lời của Chúa Giêsu, “Xin cất chén nầy khỏi tôi?” (Lu-ca 22:42). Chén tượng trưng cho điều gì, và tại sao Chúa muốn nó đi ngang qua Ngài?

 

Hỡi Giê-ru-sa-lem, hãy thức dậy, thức dậy, và đứng lên! Ngươi đã uống chén thạnh nộ từ tay Đức Giê-hô-va; đã uống cạn chén xoàng ba, uống cho tới cặn. (Ê-sai 51:17)

 

Chiếc cốc tượng trưng cho cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời trút xuống tội lỗi. Trong Vườn Địa Đàng, một lời nguyền giáng xuống loài người khi người đàn ông đầu tiên, A-đam, phạm tội. Chúng ta đáng bị chết thuộc linh vì tội lỗi và sự phản nghịch của chúng ta với Đức Chúa Trời cũng như những lựa chọn sai lầm mà chúng ta đã thực hiện. Trong Vườn Địa Đàng, Đức Chúa Trời nói với A-đam rằng, khi ngươi ăn trái của cây biết điều thiện và điều ác, ngươi chắc chắn sẽ chết. A-đam không chết về thể xác vào ngày mà anh ta ăn, nhưng anh ta bị tách biệt về mặt tâm linh với Đức Chúa Trời, và một rào cản giữa Đức Chúa Trời và con người tồn tại, tức là tình trạng chết trước mắt Đức Chúa Trời. Nhà tiên tri Ê-xê-chi-ên nói về hình phạt này do tội lỗi khi ông nói, “Linh hồn nào phạm tội thì sẽ chết.” (Ê-xê-chi-ên 18: 4, 20).

 

Ma-thi-ơ thêm vào những lời: “Cha ơi! nếu có thể được, xin cho chén nầy lìa khỏi Con! Song không theo ý muốn Con, mà theo ý muốn Cha.”(Ma-thi-ơ 26:39).

 

Tại sao Đấng Christ phải uống chén thịnh nộ của Đức Chúa Trời? Tại sao không có cách nào khác? Tại sao chiếc cốc không thể qua khỏi Chúa Giêsu?

 

Nếu có bất kỳ cách cứu chuộc nào khác, thì Cha sẽ chọn nó. Không có cách nào khác ngoài Con yêu dấu của Đức Chúa Trời phải bị hy sinh trong nhục nhã, đau đớn tột cùng về thể xác và tinh thần, và cái chết đau đớn vì bị đóng đinh. Không có giải pháp thay thế nào cho công lý của Đức Chúa Trời và tình yêu của Ngài. Cơ đốc giáo là duy nhất theo cách này, vì không có tôn giáo nào khác mà chúng ta thấy sự phô trương ân điển của Chúa. Chỉ có MỘT CÁCH, và nó liên quan đến việc chính Đức Chúa Trời trở thành người thay thế. Một sự hy sinh hoàn hảo đã được thực hiện. Chúa Giêsu là vật tế lễ duy nhất đủ để chuộc tội cho chúng ta. Trong tất cả các tôn giáo khác, con người phải tuân giữ một số quy tắc để đáp ứng yêu cầu của thượng đế, nhưng không có quy tắc nào có thể lấp đầy khoảng trống bên trong trái tim con người để được tha thứ.

 

Ở đây chúng ta thấy tình yêu thương của Đức Chúa Trời được bày tỏ, vì chính Chúa đã lên kế hoạch cho Chiến dịch Cứu rỗi. Chính Đức Chúa Trời, trong thân vị Con Ngài, đã phải trả giá chuộc thay thế, cái giá hy sinh của sự chết cho tội lỗi. Cái giá miễn phí cho chúng ta nhưng không hề rẻ. Sự giải thoát khỏi tội lỗi khiến Đức Chúa Trời phải trả giá Con Ngài. Ngài thế chỗ cho con người. Bản án chắc chắn và công minh. Linh hồn phạm tội sẽ chết, nhưng Chúa Giêsu, Con Đức Chúa Trời, sẽ thay thế chúng ta, tức là đấng chỉ để đưa chúng ta đến với Đức Chúa Trời.

 

Vả, Đấng Christ cũng vì tội lỗi chịu chết một lần, là Đấng công bình thay cho kẻ không công bình, để dẫn chúng ta đến cùng Đức Chúa Trời; về phần xác thịt thì Ngài đã chịu chết, nhưng về phần linh hồn thì được sống. (1 Phi-e-rơ 3:18).

 

Tình yêu thương của Đức Chúa Trời đã nói "không" với lời cầu nguyện của Chúa Giêsu cho chiếc chén qua khỏi từ Ngài; đây là lần duy nhất một lời cầu nguyện của Đấng Christ bị từ chối. Không còn cách nào khác hơn là Ngài phải lấy chiếc cốc và uống cạn.

 

Chẳng có sự cứu rỗi trong đấng nào khác; vì ở dưới trời, chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu. (Công vụ 4:12).

 

Khi chúng ta thực sự hiểu tất cả những gì Đức Chúa Trời đã làm cho chúng ta, thì đáp lại duy nhất là tình yêu thương dành cho Đấng đã giúp chúng ta có thể tự do và giải thoát khỏi tội lỗi.

 

Còn con đường nào khác? (Ma-thi-ơ 26:39).

 

Điều gì đã khiến Chúa Giêsu Christ không muốn đến nỗi Ngài sẽ hỏi Đức Chúa Cha nếu có cách khác?

Tôi tin rằng lý do không phải là sự sỉ nhục của Ngài dưới bàn tay của những kẻ ác và hơn là nỗi đau mà Ngài sẽ phải chịu đựng khi bị đóng đinh. Điều khác biệt rõ ràng là Đấng Christ đã bị vấy bẩn bởi tội lỗi của anh em và của tôi. Khi chúng ta đấu tranh chống lại tội lỗi, cám dỗ đến với chúng ta là tìm kiếm sự thánh khiết từ những suy nghĩ và hành động tội lỗi của chúng ta. Là Cơ đốc nhân, cuộc chiến của chúng ta chống lại tội lỗi trong ba chiến trường khác nhau cùng một lúc, tức là hệ thống thế gian mà chúng ta đang sống; bản chất tội lỗi của chúng ta, và kẻ thù của chúng ta, ma quỷ, và các quỷ của hắn. Người viết thư cho người Hê-bơ-rơ đã nói về sự cám dỗ mà tất cả chúng ta phải đối mặt, nói rằng, dù chúng ta chiến đấu khó khăn đến đâu, thì cuộc chiến vô hình mà Chúa Giêsu phải đối mặt đêm đó cũng không đến đâu. “Anh em chống trả với tội ác còn chưa đến mỗi đổ huyết” (Hê-bơ-rơ 12: 4).

 

Chúng ta đấu tranh để trở nên thánh thiện khi khuynh hướng tự nhiên của chúng ta, bản chất mặc định của chúng ta, là hướng về tội lỗi. Tuy nhiên, điều đó hoàn toàn khác đối với Chúa Giêsu, Chúa chúng ta. Ngài chưa bao giờ biết đến tội lỗi và luôn luôn là Thánh được sinh ra bởi một trinh nữ và bởi Chúa Thánh Thần. Đấng Christ không được hình thành theo cách thông thường; do đó, Ngài đã không mang bản chất tội lỗi. Chúa Giêsu vẫn không phạm tội trong suốt cuộc đời của Ngài để Ngài chết như một Chiên Con vô tội cho chúng ta và vì chúng ta. Sứ đồ Phi-e-rơ đã cùng với Chúa Giêsu hơn ba năm, và ông nói về Đấng Christ: “Ngài chưa hề phạm tội, trong miệng Ngài không thấy có chút chi dối trá” (1 Phi-e-rơ 2:22). Là một Đấng Thánh, cuộc đấu tranh của Chúa Giêsu Christ ngày đó trong khu vườn là mặc lấy tội lỗi và là hiện thân sống động của tội lỗi. Sự phấn đấu của Ngài không phải để chống lại tội lỗi, nhưng để trở thành tội lỗi khi mọi thớ thịt của Thánh Ngài kêu lên chống lại tội lỗi. “Mắt Chúa thánh sạch chẳng nhìn sự dữ, chẳng có thể nhìn được sự trái ngược” (Ha-ba-cúc 1:13).

 

Bản chất mặc định của Ngài, tức là mọi thúc đẩy của đấng thiêng liêng của Ngài, là ghê tởm tội lỗi, nhưng Ngài phải mặc lấy tội lỗi để làm cho chúng ta nên thánh. Tình yêu của Ngài đẹp biết bao! “Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng vốn chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời.” (2 Cô-rinh-tô 5:21). Sự cám dỗ mà Ngài phải đối mặt là từ bỏ sự thánh khiết của Ngài và ôm lấy tội lỗi, tức là mọi tội lỗi của mọi thời đại và cho cả loài người. Tội lỗi đen tối nhất sẽ làm vấy bẩn tính cách hoàn hảo của Ngài; mọi tội lỗi mà anh em và tôi đã từng phạm đều được đặt trên Chúa Giêsu, tức là không chỉ những tội lỗi đã phạm trong hiện tại mà còn cả những tội lỗi trong quá khứ và tương lai. Đó là lý do tại sao Ngài kêu lên từ thập tự giá, " Đức Chúa Trời tôi ơi! Đức Chúa Trời tôi ơi! sao Ngài lìa bỏ tôi? " (Ma-thi-ơ 27:46).

 

Qua tất cả những điều này, Chúa Giêsu đã không dao động trong sự vâng phục Đức Chúa Cha. Điều dường như là thất bại trong mắt loài người và ngay cả trong số những người thân yêu nhất của Ngài trên trái đất, chiến thắng trước tội lỗi và sự chết là chiến thắng quan trọng nhất từng giành được.

 

Vận động viên bóng chày nổi tiếng người Anh, C.T. Studd sinh ra trong gia đình giàu có và xa hoa vào những năm 1870. Anh ta nhận được nền giáo dục tốt nhất mà tiền có thể mua được, theo học tại Đại học Cambridge, nơi anh ta trở thành đội trưởng đội tuyển bóng chày quốc gia Anh. C.T. Studd được coi là vận động viên bóng chày vĩ đại nhất nước Anh. Anh ta có tất cả mọi thứ cho mình, ví dụ, một tài sản lớn thừa hưởng trong tầm tay sau cái chết của cha mình. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã có một kế hoạch khác với sự giàu có trên thế gian này. Anh ta đến nghe D.L. Moody nói về Chúa Giêsu Christ và dâng cuộc đời mình cho Chúa. Anh ta đã chọn từ bỏ gia sản và tài sản của mình và dành tất cả cho công việc truyền giáo bằng cách tự mình đến Trung Quốc, Ấn Độ và Châu Phi. Đối với nhiều người, quyết định đó là một nước đi hấp tấp và là một sự lãng phí rất lớn về trí tuệ và khả năng. Tuy nhiên, đối với Studd và sáu người khác, đó là việc sử dụng tài năng của họ một cách tối đa. Họ đã làm theo ý muốn của mình theo lời kêu gọi và mục đích của Đức Chúa Trời. “Xin ý Cha được nên, chớ không theo ý tôi.” C. T. Studd từng nói:

 

Nếu Chúa Giêsu Christ là Đức Chúa Trời và đã chết vì tôi, thì không có sự hy sinh nào là quá lớn đối với tôi để làm cho Ngài (C.T. Studd).

 

Anh em đã bao giờ phụ lòng Chúa chưa? Ý chí của anh em nằm trong tay anh em hay Chúa? Vào những thời điểm khác nhau khi tôi cận kề cái chết, tôi nhận ra rằng tôi không kiểm soát được ngày chết của mình, nhưng Chúa Giêsu thì có! Đấng Christ lẽ ra có thể chọn một lối thoát dễ dàng bằng cách kêu gọi các thiên sứ của Ngài giúp Ngài, nhưng Ngài đã không làm. Ngài nhận chén phẫn nộ bởi chúng ta.

 

Chúa Giêsu bị bắt

 

Với một bức tranh toàn cảnh về những gì đã xảy ra ở Giệt-si-ma-ni, bây giờ chúng ta hãy đọc lời tường thuật của Giăng về việc Đấng Christ bị bắt.

 

1 Sau khi phán những điều ấy, Đức Chúa Giêsu đi với môn đồ mình sang bên kia khe Xết-rôn; tại đó có một cái vườn, Ngài bèn vào, môn đồ cũng vậy. 2 Vả, Giu-đa là kẻ phản Ngài, cũng biết chỗ nầy, vì Đức Chúa Giêsu thường cùng môn đồ nhóm họp tại đó. 3 Vậy, Giu-đa lãnh một cơ binh cùng những kẻ bởi các thầy tế lễ cả và người Pha-ri-si sai đến, cầm đèn đuốc khí giới vào nơi đó. 4 Đức Chúa Giêsu biết mọi điều sẽ xảy đến cho mình, bèn bước tới mà hỏi rằng: Các ngươi tìm ai? 5 Chúng trả lời rằng: Tìm Giêsu người Na-xa-rét. Đức Chúa Giêsu phán rằng: Chính ta đây! Giu-đa là kẻ phản Ngài cũng đứng đó với họ. 6 Vừa khi Đức Chúa Giêsu phán: Chính ta đây, chúng bèn thối lui và té xuống đất. 7 Ngài lại hỏi một lần nữa: Các ngươi tìm ai? Chúng trả lời rằng: Tìm Giêsu người Na-xa-rét. 8 Đức Chúa Giêsu lại phán: Ta đã nói với các ngươi rằng chính ta đây; vậy nếu các ngươi tìm bắt ta, thì hãy để cho những kẻ nầy đi. 9 Ấy để được ứng nghiệm lời Ngài đã phán: Con chẳng làm mất một người nào trong những kẻ mà Cha đã giao cho Con. 10 Bấy giờ, Si-môn Phi-e-rơ có một thanh gươm, bèn rút ra, đánh đầy tớ của thầy cả thượng phẩm, chém đứt tai bên hữu. Đầy tớ đó tên là Man-chu. 11 Nhưng Đức Chúa Giêsu phán cùng Phi-e-rơ rằng: Hãy nạp gươm ngươi vào vỏ; ta há chẳng uống chén mà Cha đã ban cho ta uống sao? 12 Bấy giờ, cả cơ binh, người quản cơ và những kẻ sai của dân Giu-đa bắt Đức Chúa Giêsu trói lại. 13 Trước hết chúng giải Ngài đến An-ne; vì người nầy là ông gia Cai-phe làm thầy cả thượng phẩm đương niên. 14 Vả, Cai-phe là người đã bàn với dân Giu-đa rằng: Thà một người chết vì dân thì ích hơn. (Giăng 18:1-14).

 

Giu-đa biết nơi Chúa Giêsu thường ngủ qua đêm, nên ông ta đã đưa một toán lính La Mã và các quan chức thuộc giới tinh hoa tôn giáo đến. Từ tiếng Hy Lạp, Speira, được dịch là "biệt đội", là một thuật ngữ để chỉ một nhóm nhỏ binh lính La Mã được gửi đến từ Pháo đài Antonia nằm ở phía tây bắc của Núi Đền nơi Philatô có nơi ở và đồn trú của người La Mã. Nhóm phụ này bao gồm 450 người chiến đấu, ngoài ra còn có lính canh đền thờ được gửi đến từ các Thầy tế lễ trưởng và người Pha-ri-si. Một số ước tính rằng có thể có tới sáu trăm binh sĩ.

 

Tại sao có rất nhiều? Có khả năng là họ đang mong đợi một cuộc chiến và có thể có nhiều môn đồ của Đấng Christ trong vườn hơn với Ngài. Họ mang theo những chiếc đèn lồng, có lẽ, vì họ mong đợi Chúa Giêsu ẩn náu. Chúa Giêsu không đợi họ đến tìm. Ngài đã chủ động; Ngài ra khỏi vườn đến với họ (Giăng 18: 4). Sự quan tâm của Ngài dành cho các môn đồ của Ngài để lời cầu nguyện che chở của Ngài trong Giăng 17 đã được nhậm trong khi bị bắt. Ngài đã kiểm soát toàn bộ tình hình. Ngài phán rằng, ““Các ngươi tìm ai? 5 Chúng trả lời rằng: Tìm Giêsu người Na-xa-rét. Đức Chúa Giêsu phán rằng: Chính ta đây! (Giu-đa là kẻ phản Ngài cũng đứng đó với họ). 6 Vừa khi Đức Chúa Giêsu phán: ‘Chính ta đây’, chúng bèn thối lui và té xuống đất” (Giăng 18: 4-6).

 

Tại sao những người lính lại té xuống đất?

 

Những người lính này mang theo gươm và gậy sẵn sàng cho mọi tình huống. Những người lính La Mã không sợ hãi bất cứ điều gì, và họ cũng không dễ dàng té xuống. Họ đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì khi họ đến gần khu vườn. Hãy tưởng tượng cảnh khi cả nhóm lớn này té xuống đất dưới sự hiện diện của Chúa. Khi Chúa Giêsu thốt ra tên của Đức Chúa Trời trong tiếng Hy Lạp, “TA LÀ” (egō eimi), những người lính La Mã té xuống đất. (Từ “He” không có trong nguyên bản tiếng Hy Lạp và được người dịch thêm vào để làm cho câu nói dễ hiểu hơn bằng tiếng Anh).

 

Một lần nữa qua Sách Giăng, chúng ta đã thấy Chúa Giêsu thêm tên của Đức Chúa Trời vào các khía cạnh khác nhau của tính cách Ngài, ví dụ: “Ta là Cổng;” “Tôi là Người chăn chiên nhân lành”, “Ta là Ánh sáng của Thế gian”, “Ta là Đường đi”, v.v. Đây là màn phô diễn sức mạnh siêu nhiên trước những người lính này. Chúa Giêsu cho những người lính biết rằng Ngài sẵn sàng trao chính Ngài vào tay họ và không bị bắt. Đó hẳn là một bức tranh, tức là hàng trăm người kinh hãi trước một Người và mười một môn đồ của Ngài, và chỉ một người trong số họ đang dùng kiếm để phòng thủ. Hai lần Chúa Giêsu hỏi họ: "Các ngươi tìm ai?" (câu 4-7), trước khi giành được tự do cho các môn đồ của Ngài. Giăng cho chúng ta biết rằng chính lúc đó Phi-e-rơ dùng thanh đoản kiếm của mình để chém đứt tai của đầy tớ của thầy tế lễ thượng phẩm.

 

10 Bấy giờ, Si-môn Phi-e-rơ có một thanh gươm, bèn rút ra, đánh đầy tớ của thầy cả thượng phẩm, chém đứt tai bên hữu. Đầy tớ đó tên là Man-chu. 11 Nhưng Đức Chúa Giêsu phán cùng Phi-e-rơ rằng: Hãy nạp gươm ngươi vào vỏ; ta há chẳng uống chén mà Cha đã ban cho ta uống sao? (giăng 18:10-11).

 

Trong hành vi hấp tấp thường ngày của mình, Phi-e-rơ dùng kiếm chém người hầu của thầy tế lễ thượng phẩm tên là Malchus, làm đứt tai người lính. Tại sao 450 người không tấn công Phi-e-rơ và các môn đồ sau hành động hấp tấp của Phi-e-rơ? Mặc dù Kinh thánh không nói rõ về điểm này, nhưng có vẻ như sự hiện diện của Chúa đã khiến binh lính bất an. Một lần nữa, Chúa Giêsu hoàn toàn kiểm soát tình hình, nhắc nhở Phi-e-rơ rằng phải theo cách này (câu 11), rằng có chén đau khổ mà Ngài phải uống để xóa bỏ tội lỗi cho con người. Tai của Malchus được chữa lành ngay lập tức. Không có cuộc tìm kiếm với những cái đèn cho cái tai đó, và không có băng gạc. Lu-ca viết cho chúng ta rằng Chúa Giêsu đặt tay Ngài lên tai Malchus, và Ngài đã làm cho mọc một tai khác một cách kỳ diệu: “Rồi Ngài chạm vào tai đầy tớ ấy mà chữa lành cho anh” (Lu-ca 22:51). Tôi tự hỏi liệu Malchus có tìm thấy chiếc tai bị đứt lìa của mình trong bụi đất sau khi Chúa Giêsu bị dẫn đi không.

 

Ma-thi-ơ viết rằng Chúa Giêsu đã phán rằng phải thế này:

 

53 Ngươi tưởng ta không có thể xin Cha ta lập tức cho ta hơn mười hai đạo thiên sứ sao? 54 Nếu vậy, thế nào cho ứng nghiệm lời Kinh Thánh đã chép rằng việc nầy tất phải xảy đến? (Ma-thi-ơ 26:53-54).

 

Chúa Giêsu Christ không bỏ chạy mà kiểm soát được tình hình bằng cách đối đầu với những người lính. Đó là quyền năng của Chúa đã đặt những người lính trên mặt đất. Chúng ta cũng có thể tin tưởng rằng sức mạnh siêu nhiên sẽ được giải phóng thay mặt chúng ta khi chúng ta nói, " xin ý Cha được nên, chớ không theo ý tôi." Đức Chúa Trời có thể làm lay chuyển khi Ngài đạt được vinh quang!

 

Anh em đã bao giờ ở trong tình huống nguy hiểm đến tính mạng chưa? Anh em đã xử lý nó như thế nào, và nó đã thay đổi quan điểm sống của anh em như thế nào?

 

Chúng ta không biết con đường sẽ đưa mình đến đâu khi chúng ta phản ứng với các tình huống bằng những từ ngữ, chẳng hạn như "Ý Cha được nên." Trả lời theo cách như vậy có thể là một thử thách bởi vì người ta không bao giờ biết được Đức Chúa Trời sẽ dẫn chúng ta đến đâu hoặc Ngài sẽ đưa chúng ta đến đâu như những tín đồ, nhưng có một sự bình an vượt qua mọi sự hiểu biết khi cuộc đời và ý chí của chúng ta được trao vào tay Ngài.

 

Nhiều người trong anh em đang ở ngã tư Giệt-si-ma-ni. Phục tùng ý muốn của Đức Chúa Trời là một câu hỏi lớn: Anh em có phục tùng ý muốn của mình và đặt mạng sống của mình vào tay Ngài không? Lời Chúa phán với chúng ta,

 

Nhìn xem Đức Chúa Giêsu, là cội rễ và cuối cùng của đức tin, tức là Đấng vì sự vui mừng đã đặt trước mặt mình, chịu lấy thập tự giá, khinh điều sỉ nhục, và hiện nay ngồi bên hữu ngai Đức Chúa Trời. (Hê-bơ-rơ 12:2).

 

Ngài đã nhìn về phía trước và nhìn thấy mỗi chúng con, và niềm vui đến trong lòng Ngài, điều này đã tiếp thêm sức mạnh cho Ngài vì những gì Ngài đã chịu đựng. Xin hãy giúp mỗi người chúng con đặt ý chí và cuộc sống của mình vào tay Ngài và tin tưởng Ngài. Amen!

 

Keith Thomas

Email: keiththomas@groupbiblestudy.com

Website: www.groupbiblestudy.com